Summary:
Đây là câu chuyện viết ở thời điểm trước khi Aventurine nhận được đá tảng và trở thành “Aventurine gian trá”.
Nhân viên trẻ tuổi của IPC, Aventurine phải vượt qua được bài kiểm tra mà sếp tổng Diamond đưa ra để đạt được “Đá tảng” – bảo chứng cho quyền lực và địa vị ở IPC. Liệu một đứa trẻ mồ côi đến từ sa mạc của hành tinh Sigonia-IV có thể đạt được quyền lực và danh vọng mà người người thèm muốn?
“Chỉ cần là còn có khả năng gieo xúc xắc, thì tôi vẫn sẽ vui lòng cược một ván.”
Notes:
Mình vẫn chưa viết xong nên là có khả năng sẽ sửa đổi một số chi tiết.
Chapter 1
“Việc cậu có thể được chấp nhận vào hàng ngũ Trái tim đá không đều phụ thuộc vào bài kiểm tra lần này.”
Trên chiếc xe ô tô sang trọng đang lái trên con đường vắng về phía ngoại ô Pier Point là một người phụ nữ có mái tóc dài màu hồng cùng với một thiếu niên mặc đồng phục của nhân viên công ty, tuy nhiên trên cổ của người này lại là một hình xăm trông có vẻ bặm trợn trái ngược với hình ảnh doanh nhân IPC chuyên nghiệp. Điều đó cùng với đôi mắt màu thạch anh tím ánh xanh kì lạ luôn là chủ đề bàn tán của các nhân viên khác, thứ đã gây cho Aventurine muôn vàn phiền toái. Vậy nhưng trên gương mặt xinh đẹp trời phú của người Avgin không có nổi một tia bất an, chỉ có nụ cười tự tin thường thực của một con bạc may mắn.
“Cô có thể cược vào tôi như mọi lần, quý cô Jade. Một khi đặt cược, tôi sẽ không bao giờ thua.”
“Phải nhỉ, “may mắn” của cậu gần như là tuyệt đối. Nhưng đứng trước Diamond, như vậy có đủ không…?”
Rất hiếm khi đôi đồng tử rắn của Jade lộ ra vẻ suy tư như vậy, khiến cho nụ cười trên môi Aventurine cũng phải thu lại một chút. Từ rất lâu về trước khi mới chỉ là một đứa trẻ bẩn thỉu ở Sigonia-IV, Aventurine đã tìm hiểu về người đàn ông mang tên “Diamond” này. Lúc đó đứa trẻ ngốc là cậu thậm chí còn không biết rõ về IPC, cậu gọi ông ta là “tù trưởng”, cách mà người Sigonia gọi “lãnh đạo” của một tộc người. Cậu muốn được gặp Diamond để đánh cược với ông ta, dùng phỉnh cược duy nhất trong tay là chính bản thân mình để đổi lấy một cơ hội to lớn. Tất nhiên mong muốn viển vông đó đã bị Jade dập tắt, IPC có hệ thống phân bậc quyền lực phức tạp hơn nhiều so với thể chế ở Sigonia-IV, người ở vị trí cao như giám đốc Diamond đương nhiên sẽ không đến gặp một kẻ tử tù. Mặc dù vậy, quý cô Jade đã không đẩy cậu tới pháp trường mà cho cậu một cơ hội trở thành “tài sản” của công ty. Kể từ ngày đó cậu được đặt cho cái tên “Aventurine”, còn cái tên tiếng Avgin của đứa trẻ mồ côi thì bị chôn vùi trong cát vàng.
Hiện tại, sau khi đã trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc của Jade, Aventurine sẽ phải vượt qua bài kiểm tra mà ông chủ Diamond của bọn họ đặt ra.
“Chẳng phải là cô cũng từng vượt qua bài kiểm tra của Diamond sao? Tôi cũng có thể làm được.”
“Không có bài kiểm tra nào đối với tôi, hay với những người khác. Cậu là trường hợp đặc biệt, Aventurine.”
Đôi đồng tử màu đá quý chỉ ngẩn ngơ một lúc, sau đó lại ánh lên ý cười. Aventurine luôn là trường hợp đặc biệt, bởi vì cậu không có xuất thân từ quyền lực, ngược lại cậu chỉ là một đứa trẻ mồ côi trên một hành tinh nghèo nàn lạc hậu, sau đó trở thành một tay lừa đảo khét tiếng bị công ty truy nã và kết án. Từ trước đến nay vận mệnh chưa bao giờ công bằng, nhưng vì vậy nó mới giống như là một ván cược khổng lồ, thứ luôn mang lại cho Aventurine xúc cảm đam mê bất tận trong sự trống rỗng của vũ trụ rộng lớn.
“Xem ra quý ngài Diamond cũng rất hứng thú với “may mắn” của tôi. Mong rằng tôi sẽ không làm ngài ấy thất vọng.”
Cũng giống như những kẻ ngồi trên khán đài, tung đồng xu đặt cược vào đứa trẻ gầy xơ xác với chiếc còng tay nhuốm máu. Đôi mắt màu thạch anh tím ánh lên nét cười kì dị, giống như con quỷ nuốt lấy tham vọng của con người mà sống.
“Những điều tôi dạy cho cậu có thể giúp đỡ một phần, phần còn lại dựa vào thực lực của cậu. Không giống với tôi, Diamond có thể sẽ không nhân nhượng.”
.
Nơi ở của Diamond là một dinh thự lớn nằm ở ngoại ô, dường như không có người lui tới. Aventurine được đưa tới cổng, sau đó cậu đi bộ vào bên trong. Vì khoảng cách từ cổng cho tới nhà chính khá xa, Aventurine phải đi mất một lúc. Cậu không phàn nàn gì bởi vì quang cảnh hai bên lối đi rất đẹp, những dây hoa hồng được chăm sóc kỹ lưỡng mang lại một cảm giác trang nhã, đi một chút còn có một bờ hồ cạnh bên một chiếc xích đu. Vừa lúc cậu đứng lại nhìn một chút thì trời nổi cơn mưa. Những bụi hoa hồng chẳng mấy chốc bị ướt sũng bởi cơn mưa mà rũ xuống, như bị thấm đẫm bởi sự u buồn của bầu trời. Aventurine dắt một lọn tóc vàng bị ướt ra sau vành tai, để lộ chiếc bông tai màu lông công.
Mặc dù đã cố gắng chạy nhanh nhưng quần áo và quà trên tay đã ướt. Người quản gia đã chờ sẵn ở ngoài mời cậu vào trong thay đồ trước khi gặp Diamond. Cậu được dẫn vào một phòng trống dành cho khách, trong tủ đã có sẵn một vài bộ đồ được gia nhân chuẩn bị. Theo như Aventurine nghĩ, bài kiểm tra mà Diamond dành cho cậu sẽ không thể hoàn thành trong một hai ngày. Aventurine chậm rãi thay trang phục, cơ thể thanh mảnh chẳng mấy chốc đã trần trụi, chủ thể không quan tâm lắm đến việc có ai nhìn mình hay không.
Cậu chọn cho mình một bộ blazer thoải mái cho hoạt động buổi chiều tối. Trước đây khi cậu còn là nhân viên IPC mới, Aventurine chọn khoác lên mình những bộ âu phục chỉn chu cầu kì mặc dù chúng không thực sự hợp với vóc người thấp bé của cậu, cố gắng tạo ấn tượng tốt đẹp với người khác vào lần đầu gặp mặt. Thật buồn cười là bọn họ chỉ cần nhìn thấy đôi mắt ba màu đặc trưng của người Avgin thì cũng có đủ “lời hay ý đẹp” dành cho cậu: lũ trộm cắp, lừa lọc, đĩ điếm… Vậy nên cũng chẳng có lý do gì để cậu phải nhọc lòng chỉnh trang nữa. Dù sao thì cuối cùng những kẻ phỉ nhổ vào cậu cũng sẽ nằm dưới gót giày da mà thôi. Aventurine vẫn thích mặc trang phục đẹp, sử dụng trang sức như bông tai và nhẫn, không rõ đó là thói quen cậu học được từ thời gian sống với quý cô Jade hay do người Avgin vốn đã luôn thích các loại trang sức đá quý.
Aventurine được quản gia dẫn tới phòng ăn tối. Bữa tối đã được gia nhân dọn sẵn, trông không quá cầu kì nhưng đầy đủ và thịnh soạn. Làm việc cho IPC một thời gian, Aventurine đã từng tiếp xúc với nhiều kẻ có thể gọi là “có tiền”, bọn họ thường sẽ bày những bàn ăn đầy những món sơn hào hải vị để thể hiện sự hào phóng, gia nhân cũng phải tích cực phục vụ bên bàn ăn. Vị gia chủ mà cậu gặp mặt lần này lại không có nhu cầu khoe khoang, gia nhân trong nhà cũng chẳng có mấy người.
Khi Aventurine ngồi vào chỗ cũng là lúc Diamond tới, không khác mấy với suy nghĩ của cậu, ông ta là một người đàn ông ở độ tuổi trung niên, dáng người vô cùng cao lớn. Mặc dù ngồi cùng một bàn ăn nhưng vị trí của hai người khá là xa nhau, cậu không thể nhìn rõ nét mặt của người đàn ông này. Là cấp dưới, Aventurine mở lời chào hỏi trước, sau đó là tặng quà ra mắt theo phép xã giao thông thường. Diamond chỉ đưa hộp quà cho người quản gia mà không quan tâm đến thứ bên trong, sau đó bọn họ bắt đầu dùng bữa.
“Jade hẳn đã nói cho cậu về mục đích của cuộc gặp hôm nay của chúng ta. Cậu đã luôn tham vọng được ngồi vào vị trí của Trái tim đá, trở thành một trong những kẻ nắm giữ quyền lực và của cải bậc nhất vũ trụ, đúng chứ, 035?”
Cái tên từ lâu đã không được nhắc đến khiến cho Aventurine ngừng nĩa. Khoé môi nhếch lên một chút. Ngài Diamond quả nhiên là người không vòng vo, ngay lập tức đã vào thẳng vấn đề.
“Tham vọng không phải là xấu, nhưng cậu cũng nên hiểu rõ vị trí của mình. So với những thành viên khác trong Trái tim đá, xuất phát điểm của cậu lại là một nô lệ Sigonia. Những người khác sẽ nghĩ gì khi cậu ngồi cùng vị trí với bọn họ?”
Tất nhiên người khác sẽ không bao giờ chấp nhận Aventurine, ngay cả những nhân viên cấp thấp còn không để cậu vào mắt. Mặc dù cậu đã rời khỏi Sigonia từ lâu, nhưng có lẽ thân phận thấp hèn của một nô lệ sẽ là thứ mãi đeo bám cậu.
“Điều đó sẽ khá phiền phức, nhưng cho đến cuối cùng thì quyền quyết định vẫn thuộc về ngài, đúng chứ quý ngài Diamond? Dù cho bọn họ có nói gì thì ngài vẫn sẽ là người chốt hạ. Vậy nên tôi đến đây để cho ngài thấy giá trị của tôi.”
Aventurine dùng khăn lau miệng, cảm giác khá thư thái vì thức ăn ở đây rất vừa miệng cậu. Đồ ăn ở những bữa tiệc làm ăn thường có quá nhiều dầu mỡ, đặt nặng trình bày nên Aventurine thường không động đến. Cậu đứng dậy, thong thả bước về phía Diamond.
“So với những người khác quả thật tôi không có “giá trị” quá lớn đối với công ty. Nhưng nếu ngài suy xét một chút thì đó không phải là một sự “thuận tiện” sao? Giống như trên bàn cược, nếu phải cược vào một tài sản có giá trị lớn thì ngài sẽ cần cân nhắc suy tính thiệt hơn; ngược lại nếu chỉ cần “một phỉnh”, sẽ chẳng có lý do gì để ngài phải suy nghĩ mà đánh ra.”
Aventurine quỳ một gối trước mặt Diamond, lấy từ sau lưng ra người bạn đã quen thuộc với cậu, một khẩu súng ổ quay chỉ có một viên đạn bên trong.
“Nếu một phỉnh đó có khả năng mang lại cho ngài 2000% lãi, ngài có muốn cược không? Nếu ngài cảm thấy tôi chỉ đang bịp bợm, có thể thử “may mắn” của tôi ngay tại đây.”
Diamond cầm lấy khẩu súng mà Aventurine dâng lên, mở ổ quay của nó xem xét, sau đó đặt nó lên trán người đối diện. Đây là trò chơi mà Aventurine đã chơi nhiều lần, không nhất thiết là với một khẩu súng ổ quay, nhưng cậu đã không còn lạ gì với trò chơi một mất một còn, ta sống ngươi chết. Cậu chơi nó với chiếc còng tay đẫm máu của những kẻ đối mặt với cậu trong mê cung, và với nỗi sợ hãi trước mặt cái chết của kẻ đã từng là “chủ nhân” của cậu. Đó là cách duy nhất mà Aventurine biết để tồn tại, con bạc đã trầm mình lâu ngày trong nỗi sợ hãi đến mức coi nó là một loại thú vui. Vậy nhưng lần này lại có một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực cậu. Có lẽ là bởi vì khi nhìn vào đôi mắt lạnh lùng như biển sâu của người đàn ông trước mặt để tìm kiếm một suy nghĩ bên trong đó, Aventurine không tìm được một mảnh cảm xúc nào, chỉ có câm lặng đáp lại cậu.
Người đàn ông này… giống như là cả cơ thể đã trở thành một món vũ khí. Những kẻ liều lĩnh dám đối đầu với hắn đã định sẵn không thể tránh khỏi cái chết.
Sau khoảng ba mươi giây, Diamond hạ súng xuống, món vũ khí kim loại chạm vào mặt bàn một tiếng “cạch”. Aventurine vẫn còn đờ ra, cậu không rõ liệu trong ba mươi giây đó Diamond đã bóp cò hay chưa. Sợ hãi đã khiến chân tay cậu tê cứng.
“Ta không tin vào may mắn. Cũng không thích giết chóc những con mồi yếu ớt.”
Aventurine không rõ mình có nhìn lầm hay không nhưng khoé môi Diamond vừa nhếch lên. Có lẽ nỗi sợ hãi hiện quá rõ trên gương mặt Aventurine. Diamond chợt đưa tay ra trước mặt cậu, ngón tay hơi cong lại. Aventurine biết cử chỉ này, đó là khi “chủ nhân” trước của cậu muốn một điếu xì gà; quý cô Jade cũng có thói quen hút thuốc và cậu sẽ châm lửa giúp cô. Aventurine nhanh tay cắt điếu xì gà trên bàn cho Diamond, sau đó trở lại tư thế quỳ, ngửa lòng bàn tay ra trước mặt người đàn ông như để làm một cái gạt tàn. Vậy nhưng tay vừa đưa ra thì Aventurine liền tỉnh táo lại, rụt bàn tay về; Diamond không phải “ông chủ” của cậu, ít ra không phải là loại “ông chủ” nắm dây xích cổ với nụ cười ghê tởm kia. Nỗi căng thẳng khiến cho Aventurine lậm vào một thói quen cũ chết tiệt.
Mặc dù người trước mặt có thể nghĩ cậu hạ tiện, nhưng tốt nhất không nên tự hạ thấp giá trị của bản thân mình hơn nữa.
Diamond nhả một ít khói thuốc, đoạn nói:
“Ta không có hứng thú với may mắn, nhưng “cá cược” cũng là một trò chơi thú vị. Ta sẽ cho cậu một cơ hội. Nếu cậu thành công lấy được “đá tảng” từ ta thì coi như cậu chiến thắng, vị trí Trái tim đá thuộc về cậu. Nhưng nếu cậu thua thì…”
“Giành lấy đá tảng” từ người Diamond là chuyện không tưởng, sức mạnh của một người bình thường và một lệnh sứ của Aeon là quá chênh lệch nhau. Đương nhiên Aventurine vẫn có thể lấy nó bằng cách thuyết phục Diamond giao nó cho mình, hoặc chứng tỏ cho ông ta thấy giá trị của cậu. Aventurine nở nụ cười, đôi mắt màu đá quý loé lên một tia sáng. Cậu biết ơn Diamond vì đã cho cậu cơ hội này. Nếu là “cá cược” thì Aventurine nhất định sẽ không thua.
“Được, tôi sẽ cược mạng của mình. Nếu tôi thua thì muốn làm như thế nào tuỳ ngài xử lý.”
Aventurine khẽ nghiêng đầu, cố tình để Diamond nhìn rõ dấu ấn trên cổ. Một trò chơi mới, một luật lệ cũ. Con bạc điên cuồng sẵn sàng mang bản thân đặt lên bàn cược như một món trang sức có giá trị. Diamond nhìn cậu với vẻ hài lòng.
“Đi nghỉ sớm đi, ngày mai chúng ta sẽ lên đường đến Ricial-V.”
Aventurine gật đầu, sau đó theo quản gia trở về phòng được sắp xếp cho mình.
Một tệp tài liệu được đặt sẵn trên bàn, đó là thông tin về hành tinh mà Diamond nhắc đến. Aventurine bật đèn bàn, bắt đầu nghiên cứu tài liệu một cách nghiêm túc. Mặc dù lúc nào cũng tỏ thái độ bất cần và dựa dẫm vào may mắn trời ban, Aventurine hiểu được rằng mọi thứ phải bắt đầu bằng một kế hoạch được chuẩn bị một cách kỹ lưỡng. Ngay cả trên bàn cược cũng vậy, nếu không thể đọc được dòng suy nghĩ của đối thủ, không thể nhìn thấy tỉ lệ của những quân bài có thể rút ra thì cũng chỉ như mèo mù chờ cá rán.
Còn một lý do nữa cho sự cẩn trọng này, đương nhiên là vì chỉ cần một nước đi sai cậu cũng sẽ phải trả giá bằng mọi thứ mình có. Aventurine không được phép thua cuộc.
Đêm đó, Aventurine mơ thấy bản thân trần trụi quỳ dưới chân Diamond, trên cổ là chiếc vòng cùng với dây xích quen thuộc.
Khác với những chủ nhân khác, những kẻ Aventurine chưa bao giờ công nhận, chưa bao giờ coi bản thân hèn kém hơn bọn chúng; Diamond khiến cho Aventurine phải hoàn toàn quy phục, thành thật cúi đầu như thể đây là vị trí thích hợp nhất dành cho cậu. Bàn tay run rẩy đưa lên, để cho đầu xì gà nóng bỏng đốt cháy làn da, cơn đau khiến mồ hôi tứa ra khắp người. Sau khi Diamond hút xong điếu thuốc cũng là lúc tay cậu đầy những dấu vết bỏng, giống như những bông hoa nở rộ trên tay. Ông ta đặt Aventurine với đôi mắt đá quý không còn tiêu cự lên đùi, liếm vào dấu ấn không thể xoá trên cổ, thứ mãi mãi nhắc nhở về thân phận thấp kém của cậu. Bàn tay đeo nhẫn đặt vào giữa hai đùi non mịn, chạm vào nơi tư mật.
“Ah!”
Aventurine bật dậy với cơ thể lấm tấm mồ hôi, ngoài trời còn chưa sáng hẳn. Giữa hai đùi là một sự ướt át dính nhớp mà cậu đã không cảm thấy từ rất lâu. Đối với một thiếu niên vừa mới bước qua giai đoạn dậy thì thì đó không phải là một điều quá ngạc nhiên, nhưng Aventurine không hoàn toàn giống với một nam giới bình thường. Bên dưới, nơi đáng ra phải là bộ phận sinh dục nam lại là một cái âm đạo của nữ giới, bên trên chỉ có một lớp lông tơ mỏng như quả đào chín. Aventurine không còn cha mẹ, không còn người thân, bị bán làm nô lệ, nhưng số phận quả quyết rằng cuộc đời cậu vẫn còn chưa nếm đủ trái đắng, nhất định phải tặng thêm cho cậu một cơ thể song tính. Khỏi phải nói cậu đã phải chịu khổ sở như thế nào.
“Ngoan nào, Kakavasha, đó là phước lành của mẹ Fenge.”
Đó là điều mà chị của Aventurine đã nói để an ủi cậu. Trong tín ngưỡng của người Avgin bọn họ, mẹ Fenge là vị thần bảo hộ cho sinh sản, mưu kế và du hành. Vậy nên có thể nói cơ thể mang khả năng duy trì dòng máu Avgin là một sự ban phước của thần linh. Thế nhưng, một kẻ thường xuyên cược mạng mình, sống sót với đôi bàn tay nhuốm máu như Aventurine liệu có còn xứng đáng với “phước lành” hay không?
Aventurine dựa vào tường, thở dài. Đây không phải là lúc đắm chìm trong loại suy nghĩ này.
Dù sao thì cậu vẫn phải thay đồ lót, may mà có mang theo dự phòng.
.
Hôm sau bọn họ lên tàu du hành của công ty để đến Ricial-V. Đây là một hành tinh có nền văn minh phát triển ở tầm trung, trước khi Công ty đến đây, nơi này từng được cai quản bởi các đảng phái khác nhau, nhiều cuộc thanh trừng đã nổ ra để tranh giành ảnh hưởng và quyền lực. Gia tộc Díaz, một trong những gia tộc có thế lực nhất nhanh chóng bắt tay với IPC để trở thành kẻ nắm quyền lực tối cao, tất nhiên cái giá chính là một phần tư “cổ phần” của Ricial-V.
Ban đầu mọi việc diễn ra khá suôn sẻ, với sự giúp đỡ của công ty gia tộc Díaz nhanh chóng dè bẹp các đối thủ, trở thành chủ nhân mới của Ricial-V. Tuy nhiên bọn họ không phải là những “chủ nhân” tốt; đế chế của gia tộc Díaz – những kẻ đã luôn sống bằng việc phá hoại và cướp đoạt của người khác - trở thành một chế độ độc tài. Thay vì chăm lo chấn hưng hành tinh và tạo phúc lợi cho người dân, chính quyền Díaz chăm chăm vào việc bắt bớ giết hại những kẻ chống đối mình, đặt ra đủ loại sưu cao thuế nặng để vơ vét túi tiền vốn đã cạn của dân chúng. Đường phố Ricial-V không còn cảnh buôn bán giao lưu tấp nập mà chìm vào sự yên lặng chết chóc. Công nghiệp hoá diễn ra nhanh chóng càng khiến không khí trong nội thành trở nên ngột ngạt khó thở. Tất nhiên chế độ độc tài này nhận phải phản ứng chống đối của đại đa số bộ phận dân chúng, và một đảng phái mới được lập lên để lật đổ gia tộc Díaz. Hứng chịu sự thù ghét của dân chúng cùng với món nợ với IPC đang dần tới thời hạn trả, gia tộc Díaz rơi vào thất thế.
Nhiệm vụ của Aventurine lần này là thuyết phục gia tộc Díaz đầu hàng, chuyển giao quyền lực cho IPC để lập nên một chính quyền thay thế ở Ricial-V. Vì đây là một bài kiểm tra của Diamond, nên mặc dù Aventurine đang xử lý một nhiệm vụ ở cấp P44, cậu không được mang theo nhiều lính vũ trang. Aventurine cũng cho rằng nếu mang theo quá nhiều người, gia tộc sẽ cho rằng IPC muốn đẩy họ tới đường cùng, dễ dẫn đến cảnh chó cùng rứt giậu, giao tranh ở cấp độ lớn chỉ càng dẫn đến nhiều người vô tội thiệt mạng.
“Các anh không cần phải tin tưởng tôi, quan hệ giữa chúng ta chỉ là trao đổi đôi bên cùng có lợi. Hẹn gặp anh vào sáu giờ tối nay.”
Aventurine kết thúc cuộc điện đàm. Trước khi phi thuyền đáp xuống Ricial-V, cậu xem lại hành lý của mình, mặc dù bên trong cũng không có thứ gì nhiều. Vũ khí thì cậu đã luôn mang bên người, Aventurine cũng kiểm tra lại súng đạn một lượt, sau đó lật mặt đồng hồ đeo tay vào phía trong cổ tay. Ngoài ra còn có hộp quà mà gia nhân của Diamond đã gửi trả lại cho cậu, bởi vì “Ngài Diamond chỉ nhận quà của đối tác hoặc người quen”. Điều này cũng không bất ngờ, hiện tại cậu chưa có giá trị gì trong mắt Diamond, nhưng điều đó sẽ nhanh chóng thay đổi.
Aventurine đeo kính râm lên, sau đó bước xuống tàu. Vài chiếc xe có huy hiệu của gia tộc Díaz đã chờ sẵn, những người mặc quân phục đen với huy hiệu ngôi sao đỏ của gia tộc niềm nở mời cậu lên xe để đến toà nhà chính phủ. Trước mắt, bọn họ có vẻ vẫn còn rất hợp tác với IPC.
Tuy nhiên, khi đoàn xe vừa vào nội thành một chuyện không ngờ đến đã xảy ra. Một vụ nổ xảy ra ngay cạnh chiếc xe chở cậu, khiến nó bốc cháy phừng phừng, còn Aventurine thì văng sang một bên. Cậu dùng hai tay ôm đầu, định ngồi dậy nhưng một bên chân truyền đến cơn đau nhói đến tận xương. Mặc dù Aventurine may mắn thoát chết trong gang tấc nhưng chân cậu bị một mảnh bom găm trúng, máu chảy đầm đìa, không thể di chuyển.
“Chết tiệt!”
Aventurine chửi rủa. Trong cơn ù tai cậu nghe thấy người của gia tộc hô hoán “Quân phản động! Chúng ta bị đánh bom!”. Cuộc đấu súng của hai phe gia tộc và quân phản động nổ ra giữa đường phố khiến dân chúng sợ hãi chạy loạn. Aventurine lết về phía một chiếc xe khác, nghiến răng mặc cho cơn đau cùng với máu chảy đầm đìa.
“THEO TÔI!”
Aventurine ra hiệu cho các nhân viên IPC chạy xe theo mình, cố gắng chạy thoát khỏi cuộc giao tranh. Một viên đạn bắn về phía Aventurine nhưng bị sức mạnh bảo hộ chặn lại, Aventurine giơ súng bắn về phía chiếc xe đang truy đuổi bọn họ. Tuy nhiên bởi vì không biết đường xá ở nơi này nên xe của Aventurine nhanh chóng bị xe của nhóm quân phản động bao vây. Aventurine đương nhiên không dễ dàng đưa tay chịu trói như vậy. Cậu ném vali của mình sang phía xe của đám nhân viên IPC.
“Cố gắng mà chạy thoát thân, sau đó lần theo địa chỉ được ghi trong này. Nhớ không được manh động, nếu không thì mạng của các anh không được đảm bảo đâu!”
“Nhưng chúng ta đang bị bao vây, làm sao có thể thoát được?!”
“Tập trung về phía trước, cứ chạy thẳng thôi.”
Nói đoạn, Aventurine đạp mạnh chân ga, lao thẳng đầu xe của mình vào chiếc xe đang chặn đầu bọn họ. Va chạm cực mạnh khiến cho cả hai xe đều nát bấy, mở một con đường để xe phía sau chạy thoát. Aventurine văng ra khỏi xe, lăn vài vòng trên đường, sau đó bất tỉnh.