[钻砂] Green field

Summary:

Đây là câu chuyện viết ở thời điểm trước khi Aventurine nhận được đá tảng và trở thành “Aventurine gian trá”.
Nhân viên trẻ tuổi của IPC, Aventurine phải vượt qua được bài kiểm tra mà sếp tổng Diamond đưa ra để đạt được “Đá tảng” – bảo chứng cho quyền lực và địa vị ở IPC. Liệu một đứa trẻ mồ côi đến từ sa mạc của hành tinh Sigonia-IV có thể đạt được quyền lực và danh vọng mà người người thèm muốn?
“Chỉ cần là còn có khả năng gieo xúc xắc, thì tôi vẫn sẽ vui lòng cược một ván.”

Notes:

Mình vẫn chưa viết xong nên là có khả năng sẽ sửa đổi một số chi tiết.

Chapter 1

“Việc cậu có thể được chấp nhận vào hàng ngũ Trái tim đá không đều phụ thuộc vào bài kiểm tra lần này.”

Trên chiếc xe ô tô sang trọng đang lái trên con đường vắng về phía ngoại ô Pier Point là một người phụ nữ có mái tóc dài màu hồng cùng với một thiếu niên mặc đồng phục của nhân viên công ty, tuy nhiên trên cổ của người này lại là một hình xăm trông có vẻ bặm trợn trái ngược với hình ảnh doanh nhân IPC chuyên nghiệp. Điều đó cùng với đôi mắt màu thạch anh tím ánh xanh kì lạ luôn là chủ đề bàn tán của các nhân viên khác, thứ đã gây cho Aventurine muôn vàn phiền toái. Vậy nhưng trên gương mặt xinh đẹp trời phú của người Avgin không có nổi một tia bất an, chỉ có nụ cười tự tin thường thực của một con bạc may mắn.

“Cô có thể cược vào tôi như mọi lần, quý cô Jade. Một khi đặt cược, tôi sẽ không bao giờ thua.”

“Phải nhỉ, “may mắn” của cậu gần như là tuyệt đối. Nhưng đứng trước Diamond, như vậy có đủ không…?”

Rất hiếm khi đôi đồng tử rắn của Jade lộ ra vẻ suy tư như vậy, khiến cho nụ cười trên môi Aventurine cũng phải thu lại một chút. Từ rất lâu về trước khi mới chỉ là một đứa trẻ bẩn thỉu ở Sigonia-IV, Aventurine đã tìm hiểu về người đàn ông mang tên “Diamond” này. Lúc đó đứa trẻ ngốc là cậu thậm chí còn không biết rõ về IPC, cậu gọi ông ta là “tù trưởng”, cách mà người Sigonia gọi “lãnh đạo” của một tộc người. Cậu muốn được gặp Diamond để đánh cược với ông ta, dùng phỉnh cược duy nhất trong tay là chính bản thân mình để đổi lấy một cơ hội to lớn. Tất nhiên mong muốn viển vông đó đã bị Jade dập tắt, IPC có hệ thống phân bậc quyền lực phức tạp hơn nhiều so với thể chế ở Sigonia-IV, người ở vị trí cao như giám đốc Diamond đương nhiên sẽ không đến gặp một kẻ tử tù. Mặc dù vậy, quý cô Jade đã không đẩy cậu tới pháp trường mà cho cậu một cơ hội trở thành “tài sản” của công ty. Kể từ ngày đó cậu được đặt cho cái tên “Aventurine”, còn cái tên tiếng Avgin của đứa trẻ mồ côi thì bị chôn vùi trong cát vàng.

Hiện tại, sau khi đã trải qua sự huấn luyện nghiêm khắc của Jade, Aventurine sẽ phải vượt qua bài kiểm tra mà ông chủ Diamond của bọn họ đặt ra.

“Chẳng phải là cô cũng từng vượt qua bài kiểm tra của Diamond sao? Tôi cũng có thể làm được.”

“Không có bài kiểm tra nào đối với tôi, hay với những người khác. Cậu là trường hợp đặc biệt, Aventurine.”

Đôi đồng tử màu đá quý chỉ ngẩn ngơ một lúc, sau đó lại ánh lên ý cười. Aventurine luôn là trường hợp đặc biệt, bởi vì cậu không có xuất thân từ quyền lực, ngược lại cậu chỉ là một đứa trẻ mồ côi trên một hành tinh nghèo nàn lạc hậu, sau đó trở thành một tay lừa đảo khét tiếng bị công ty truy nã và kết án. Từ trước đến nay vận mệnh chưa bao giờ công bằng, nhưng vì vậy nó mới giống như là một ván cược khổng lồ, thứ luôn mang lại cho Aventurine xúc cảm đam mê bất tận trong sự trống rỗng của vũ trụ rộng lớn.

“Xem ra quý ngài Diamond cũng rất hứng thú với “may mắn” của tôi. Mong rằng tôi sẽ không làm ngài ấy thất vọng.”

Cũng giống như những kẻ ngồi trên khán đài, tung đồng xu đặt cược vào đứa trẻ gầy xơ xác với chiếc còng tay nhuốm máu. Đôi mắt màu thạch anh tím ánh lên nét cười kì dị, giống như con quỷ nuốt lấy tham vọng của con người mà sống.

“Những điều tôi dạy cho cậu có thể giúp đỡ một phần, phần còn lại dựa vào thực lực của cậu. Không giống với tôi, Diamond có thể sẽ không nhân nhượng.”

.

Nơi ở của Diamond là một dinh thự lớn nằm ở ngoại ô, dường như không có người lui tới. Aventurine được đưa tới cổng, sau đó cậu đi bộ vào bên trong. Vì khoảng cách từ cổng cho tới nhà chính khá xa, Aventurine phải đi mất một lúc. Cậu không phàn nàn gì bởi vì quang cảnh hai bên lối đi rất đẹp, những dây hoa hồng được chăm sóc kỹ lưỡng mang lại một cảm giác trang nhã, đi một chút còn có một bờ hồ cạnh bên một chiếc xích đu. Vừa lúc cậu đứng lại nhìn một chút thì trời nổi cơn mưa. Những bụi hoa hồng chẳng mấy chốc bị ướt sũng bởi cơn mưa mà rũ xuống, như bị thấm đẫm bởi sự u buồn của bầu trời. Aventurine dắt một lọn tóc vàng bị ướt ra sau vành tai, để lộ chiếc bông tai màu lông công.

Mặc dù đã cố gắng chạy nhanh nhưng quần áo và quà trên tay đã ướt. Người quản gia đã chờ sẵn ở ngoài mời cậu vào trong thay đồ trước khi gặp Diamond. Cậu được dẫn vào một phòng trống dành cho khách, trong tủ đã có sẵn một vài bộ đồ được gia nhân chuẩn bị. Theo như Aventurine nghĩ, bài kiểm tra mà Diamond dành cho cậu sẽ không thể hoàn thành trong một hai ngày. Aventurine chậm rãi thay trang phục, cơ thể thanh mảnh chẳng mấy chốc đã trần trụi, chủ thể không quan tâm lắm đến việc có ai nhìn mình hay không.

Cậu chọn cho mình một bộ blazer thoải mái cho hoạt động buổi chiều tối. Trước đây khi cậu còn là nhân viên IPC mới, Aventurine chọn khoác lên mình những bộ âu phục chỉn chu cầu kì mặc dù chúng không thực sự hợp với vóc người thấp bé của cậu, cố gắng tạo ấn tượng tốt đẹp với người khác vào lần đầu gặp mặt. Thật buồn cười là bọn họ chỉ cần nhìn thấy đôi mắt ba màu đặc trưng của người Avgin thì cũng có đủ “lời hay ý đẹp” dành cho cậu: lũ trộm cắp, lừa lọc, đĩ điếm… Vậy nên cũng chẳng có lý do gì để cậu phải nhọc lòng chỉnh trang nữa. Dù sao thì cuối cùng những kẻ phỉ nhổ vào cậu cũng sẽ nằm dưới gót giày da mà thôi. Aventurine vẫn thích mặc trang phục đẹp, sử dụng trang sức như bông tai và nhẫn, không rõ đó là thói quen cậu học được từ thời gian sống với quý cô Jade hay do người Avgin vốn đã luôn thích các loại trang sức đá quý.

Aventurine được quản gia dẫn tới phòng ăn tối. Bữa tối đã được gia nhân dọn sẵn, trông không quá cầu kì nhưng đầy đủ và thịnh soạn. Làm việc cho IPC một thời gian, Aventurine đã từng tiếp xúc với nhiều kẻ có thể gọi là “có tiền”, bọn họ thường sẽ bày những bàn ăn đầy những món sơn hào hải vị để thể hiện sự hào phóng, gia nhân cũng phải tích cực phục vụ bên bàn ăn. Vị gia chủ mà cậu gặp mặt lần này lại không có nhu cầu khoe khoang, gia nhân trong nhà cũng chẳng có mấy người.

Khi Aventurine ngồi vào chỗ cũng là lúc Diamond tới, không khác mấy với suy nghĩ của cậu, ông ta là một người đàn ông ở độ tuổi trung niên, dáng người vô cùng cao lớn. Mặc dù ngồi cùng một bàn ăn nhưng vị trí của hai người khá là xa nhau, cậu không thể nhìn rõ nét mặt của người đàn ông này. Là cấp dưới, Aventurine mở lời chào hỏi trước, sau đó là tặng quà ra mắt theo phép xã giao thông thường. Diamond chỉ đưa hộp quà cho người quản gia mà không quan tâm đến thứ bên trong, sau đó bọn họ bắt đầu dùng bữa.

“Jade hẳn đã nói cho cậu về mục đích của cuộc gặp hôm nay của chúng ta. Cậu đã luôn tham vọng được ngồi vào vị trí của Trái tim đá, trở thành một trong những kẻ nắm giữ quyền lực và của cải bậc nhất vũ trụ, đúng chứ, 035?”

Cái tên từ lâu đã không được nhắc đến khiến cho Aventurine ngừng nĩa. Khoé môi nhếch lên một chút. Ngài Diamond quả nhiên là người không vòng vo, ngay lập tức đã vào thẳng vấn đề.

“Tham vọng không phải là xấu, nhưng cậu cũng nên hiểu rõ vị trí của mình. So với những thành viên khác trong Trái tim đá, xuất phát điểm của cậu lại là một nô lệ Sigonia. Những người khác sẽ nghĩ gì khi cậu ngồi cùng vị trí với bọn họ?”

Tất nhiên người khác sẽ không bao giờ chấp nhận Aventurine, ngay cả những nhân viên cấp thấp còn không để cậu vào mắt. Mặc dù cậu đã rời khỏi Sigonia từ lâu, nhưng có lẽ thân phận thấp hèn của một nô lệ sẽ là thứ mãi đeo bám cậu.

“Điều đó sẽ khá phiền phức, nhưng cho đến cuối cùng thì quyền quyết định vẫn thuộc về ngài, đúng chứ quý ngài Diamond? Dù cho bọn họ có nói gì thì ngài vẫn sẽ là người chốt hạ. Vậy nên tôi đến đây để cho ngài thấy giá trị của tôi.”

Aventurine dùng khăn lau miệng, cảm giác khá thư thái vì thức ăn ở đây rất vừa miệng cậu. Đồ ăn ở những bữa tiệc làm ăn thường có quá nhiều dầu mỡ, đặt nặng trình bày nên Aventurine thường không động đến. Cậu đứng dậy, thong thả bước về phía Diamond.

“So với những người khác quả thật tôi không có “giá trị” quá lớn đối với công ty. Nhưng nếu ngài suy xét một chút thì đó không phải là một sự “thuận tiện” sao? Giống như trên bàn cược, nếu phải cược vào một tài sản có giá trị lớn thì ngài sẽ cần cân nhắc suy tính thiệt hơn; ngược lại nếu chỉ cần “một phỉnh”, sẽ chẳng có lý do gì để ngài phải suy nghĩ mà đánh ra.”

Aventurine quỳ một gối trước mặt Diamond, lấy từ sau lưng ra người bạn đã quen thuộc với cậu, một khẩu súng ổ quay chỉ có một viên đạn bên trong.

“Nếu một phỉnh đó có khả năng mang lại cho ngài 2000% lãi, ngài có muốn cược không? Nếu ngài cảm thấy tôi chỉ đang bịp bợm, có thể thử “may mắn” của tôi ngay tại đây.”

Diamond cầm lấy khẩu súng mà Aventurine dâng lên, mở ổ quay của nó xem xét, sau đó đặt nó lên trán người đối diện. Đây là trò chơi mà Aventurine đã chơi nhiều lần, không nhất thiết là với một khẩu súng ổ quay, nhưng cậu đã không còn lạ gì với trò chơi một mất một còn, ta sống ngươi chết. Cậu chơi nó với chiếc còng tay đẫm máu của những kẻ đối mặt với cậu trong mê cung, và với nỗi sợ hãi trước mặt cái chết của kẻ đã từng là “chủ nhân” của cậu. Đó là cách duy nhất mà Aventurine biết để tồn tại, con bạc đã trầm mình lâu ngày trong nỗi sợ hãi đến mức coi nó là một loại thú vui. Vậy nhưng lần này lại có một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực cậu. Có lẽ là bởi vì khi nhìn vào đôi mắt lạnh lùng như biển sâu của người đàn ông trước mặt để tìm kiếm một suy nghĩ bên trong đó, Aventurine không tìm được một mảnh cảm xúc nào, chỉ có câm lặng đáp lại cậu.

Người đàn ông này… giống như là cả cơ thể đã trở thành một món vũ khí. Những kẻ liều lĩnh dám đối đầu với hắn đã định sẵn không thể tránh khỏi cái chết.

Sau khoảng ba mươi giây, Diamond hạ súng xuống, món vũ khí kim loại chạm vào mặt bàn một tiếng “cạch”. Aventurine vẫn còn đờ ra, cậu không rõ liệu trong ba mươi giây đó Diamond đã bóp cò hay chưa. Sợ hãi đã khiến chân tay cậu tê cứng.

“Ta không tin vào may mắn. Cũng không thích giết chóc những con mồi yếu ớt.”

Aventurine không rõ mình có nhìn lầm hay không nhưng khoé môi Diamond vừa nhếch lên. Có lẽ nỗi sợ hãi hiện quá rõ trên gương mặt Aventurine. Diamond chợt đưa tay ra trước mặt cậu, ngón tay hơi cong lại. Aventurine biết cử chỉ này, đó là khi “chủ nhân” trước của cậu muốn một điếu xì gà; quý cô Jade cũng có thói quen hút thuốc và cậu sẽ châm lửa giúp cô. Aventurine nhanh tay cắt điếu xì gà trên bàn cho Diamond, sau đó trở lại tư thế quỳ, ngửa lòng bàn tay ra trước mặt người đàn ông như để làm một cái gạt tàn. Vậy nhưng tay vừa đưa ra thì Aventurine liền tỉnh táo lại, rụt bàn tay về; Diamond không phải “ông chủ” của cậu, ít ra không phải là loại “ông chủ” nắm dây xích cổ với nụ cười ghê tởm kia. Nỗi căng thẳng khiến cho Aventurine lậm vào một thói quen cũ chết tiệt.

Mặc dù người trước mặt có thể nghĩ cậu hạ tiện, nhưng tốt nhất không nên tự hạ thấp giá trị của bản thân mình hơn nữa.

Diamond nhả một ít khói thuốc, đoạn nói:

“Ta không có hứng thú với may mắn, nhưng “cá cược” cũng là một trò chơi thú vị. Ta sẽ cho cậu một cơ hội. Nếu cậu thành công lấy được “đá tảng” từ ta thì coi như cậu chiến thắng, vị trí Trái tim đá thuộc về cậu. Nhưng nếu cậu thua thì…”

“Giành lấy đá tảng” từ người Diamond là chuyện không tưởng, sức mạnh của một người bình thường và một lệnh sứ của Aeon là quá chênh lệch nhau. Đương nhiên Aventurine vẫn có thể lấy nó bằng cách thuyết phục Diamond giao nó cho mình, hoặc chứng tỏ cho ông ta thấy giá trị của cậu. Aventurine nở nụ cười, đôi mắt màu đá quý loé lên một tia sáng. Cậu biết ơn Diamond vì đã cho cậu cơ hội này. Nếu là “cá cược” thì Aventurine nhất định sẽ không thua.

“Được, tôi sẽ cược mạng của mình. Nếu tôi thua thì muốn làm như thế nào tuỳ ngài xử lý.”

Aventurine khẽ nghiêng đầu, cố tình để Diamond nhìn rõ dấu ấn trên cổ. Một trò chơi mới, một luật lệ cũ. Con bạc điên cuồng sẵn sàng mang bản thân đặt lên bàn cược như một món trang sức có giá trị. Diamond nhìn cậu với vẻ hài lòng.

“Đi nghỉ sớm đi, ngày mai chúng ta sẽ lên đường đến Ricial-V.”

Aventurine gật đầu, sau đó theo quản gia trở về phòng được sắp xếp cho mình.

Một tệp tài liệu được đặt sẵn trên bàn, đó là thông tin về hành tinh mà Diamond nhắc đến. Aventurine bật đèn bàn, bắt đầu nghiên cứu tài liệu một cách nghiêm túc. Mặc dù lúc nào cũng tỏ thái độ bất cần và dựa dẫm vào may mắn trời ban, Aventurine hiểu được rằng mọi thứ phải bắt đầu bằng một kế hoạch được chuẩn bị một cách kỹ lưỡng. Ngay cả trên bàn cược cũng vậy, nếu không thể đọc được dòng suy nghĩ của đối thủ, không thể nhìn thấy tỉ lệ của những quân bài có thể rút ra thì cũng chỉ như mèo mù chờ cá rán.

Còn một lý do nữa cho sự cẩn trọng này, đương nhiên là vì chỉ cần một nước đi sai cậu cũng sẽ phải trả giá bằng mọi thứ mình có. Aventurine không được phép thua cuộc.

Đêm đó, Aventurine mơ thấy bản thân trần trụi quỳ dưới chân Diamond, trên cổ là chiếc vòng cùng với dây xích quen thuộc.

Khác với những chủ nhân khác, những kẻ Aventurine chưa bao giờ công nhận, chưa bao giờ coi bản thân hèn kém hơn bọn chúng; Diamond khiến cho Aventurine phải hoàn toàn quy phục, thành thật cúi đầu như thể đây là vị trí thích hợp nhất dành cho cậu. Bàn tay run rẩy đưa lên, để cho đầu xì gà nóng bỏng đốt cháy làn da, cơn đau khiến mồ hôi tứa ra khắp người. Sau khi Diamond hút xong điếu thuốc cũng là lúc tay cậu đầy những dấu vết bỏng, giống như những bông hoa nở rộ trên tay. Ông ta đặt Aventurine với đôi mắt đá quý không còn tiêu cự lên đùi, liếm vào dấu ấn không thể xoá trên cổ, thứ mãi mãi nhắc nhở về thân phận thấp kém của cậu. Bàn tay đeo nhẫn đặt vào giữa hai đùi non mịn, chạm vào nơi tư mật.

“Ah!”

Aventurine bật dậy với cơ thể lấm tấm mồ hôi, ngoài trời còn chưa sáng hẳn. Giữa hai đùi là một sự ướt át dính nhớp mà cậu đã không cảm thấy từ rất lâu. Đối với một thiếu niên vừa mới bước qua giai đoạn dậy thì thì đó không phải là một điều quá ngạc nhiên, nhưng Aventurine không hoàn toàn giống với một nam giới bình thường. Bên dưới, nơi đáng ra phải là bộ phận sinh dục nam lại là một cái âm đạo của nữ giới, bên trên chỉ có một lớp lông tơ mỏng như quả đào chín. Aventurine không còn cha mẹ, không còn người thân, bị bán làm nô lệ, nhưng số phận quả quyết rằng cuộc đời cậu vẫn còn chưa nếm đủ trái đắng, nhất định phải tặng thêm cho cậu một cơ thể song tính. Khỏi phải nói cậu đã phải chịu khổ sở như thế nào.

“Ngoan nào, Kakavasha, đó là phước lành của mẹ Fenge.”

Đó là điều mà chị của Aventurine đã nói để an ủi cậu. Trong tín ngưỡng của người Avgin bọn họ, mẹ Fenge là vị thần bảo hộ cho sinh sản, mưu kế và du hành. Vậy nên có thể nói cơ thể mang khả năng duy trì dòng máu Avgin là một sự ban phước của thần linh. Thế nhưng, một kẻ thường xuyên cược mạng mình, sống sót với đôi bàn tay nhuốm máu như Aventurine liệu có còn xứng đáng với “phước lành” hay không?

Aventurine dựa vào tường, thở dài. Đây không phải là lúc đắm chìm trong loại suy nghĩ này.

Dù sao thì cậu vẫn phải thay đồ lót, may mà có mang theo dự phòng.

.

Hôm sau bọn họ lên tàu du hành của công ty để đến Ricial-V. Đây là một hành tinh có nền văn minh phát triển ở tầm trung, trước khi Công ty đến đây, nơi này từng được cai quản bởi các đảng phái khác nhau, nhiều cuộc thanh trừng đã nổ ra để tranh giành ảnh hưởng và quyền lực. Gia tộc Díaz, một trong những gia tộc có thế lực nhất nhanh chóng bắt tay với IPC để trở thành kẻ nắm quyền lực tối cao, tất nhiên cái giá chính là một phần tư “cổ phần” của Ricial-V.

Ban đầu mọi việc diễn ra khá suôn sẻ, với sự giúp đỡ của công ty gia tộc Díaz nhanh chóng dè bẹp các đối thủ, trở thành chủ nhân mới của Ricial-V. Tuy nhiên bọn họ không phải là những “chủ nhân” tốt; đế chế của gia tộc Díaz – những kẻ đã luôn sống bằng việc phá hoại và cướp đoạt của người khác - trở thành một chế độ độc tài. Thay vì chăm lo chấn hưng hành tinh và tạo phúc lợi cho người dân, chính quyền Díaz chăm chăm vào việc bắt bớ giết hại những kẻ chống đối mình, đặt ra đủ loại sưu cao thuế nặng để vơ vét túi tiền vốn đã cạn của dân chúng. Đường phố Ricial-V không còn cảnh buôn bán giao lưu tấp nập mà chìm vào sự yên lặng chết chóc. Công nghiệp hoá diễn ra nhanh chóng càng khiến không khí trong nội thành trở nên ngột ngạt khó thở. Tất nhiên chế độ độc tài này nhận phải phản ứng chống đối của đại đa số bộ phận dân chúng, và một đảng phái mới được lập lên để lật đổ gia tộc Díaz. Hứng chịu sự thù ghét của dân chúng cùng với món nợ với IPC đang dần tới thời hạn trả, gia tộc Díaz rơi vào thất thế.

Nhiệm vụ của Aventurine lần này là thuyết phục gia tộc Díaz đầu hàng, chuyển giao quyền lực cho IPC để lập nên một chính quyền thay thế ở Ricial-V. Vì đây là một bài kiểm tra của Diamond, nên mặc dù Aventurine đang xử lý một nhiệm vụ ở cấp P44, cậu không được mang theo nhiều lính vũ trang. Aventurine cũng cho rằng nếu mang theo quá nhiều người, gia tộc sẽ cho rằng IPC muốn đẩy họ tới đường cùng, dễ dẫn đến cảnh chó cùng rứt giậu, giao tranh ở cấp độ lớn chỉ càng dẫn đến nhiều người vô tội thiệt mạng.

“Các anh không cần phải tin tưởng tôi, quan hệ giữa chúng ta chỉ là trao đổi đôi bên cùng có lợi. Hẹn gặp anh vào sáu giờ tối nay.”

Aventurine kết thúc cuộc điện đàm. Trước khi phi thuyền đáp xuống Ricial-V, cậu xem lại hành lý của mình, mặc dù bên trong cũng không có thứ gì nhiều. Vũ khí thì cậu đã luôn mang bên người, Aventurine cũng kiểm tra lại súng đạn một lượt, sau đó lật mặt đồng hồ đeo tay vào phía trong cổ tay. Ngoài ra còn có hộp quà mà gia nhân của Diamond đã gửi trả lại cho cậu, bởi vì “Ngài Diamond chỉ nhận quà của đối tác hoặc người quen”. Điều này cũng không bất ngờ, hiện tại cậu chưa có giá trị gì trong mắt Diamond, nhưng điều đó sẽ nhanh chóng thay đổi.

Aventurine đeo kính râm lên, sau đó bước xuống tàu. Vài chiếc xe có huy hiệu của gia tộc Díaz đã chờ sẵn, những người mặc quân phục đen với huy hiệu ngôi sao đỏ của gia tộc niềm nở mời cậu lên xe để đến toà nhà chính phủ. Trước mắt, bọn họ có vẻ vẫn còn rất hợp tác với IPC.

Tuy nhiên, khi đoàn xe vừa vào nội thành một chuyện không ngờ đến đã xảy ra. Một vụ nổ xảy ra ngay cạnh chiếc xe chở cậu, khiến nó bốc cháy phừng phừng, còn Aventurine thì văng sang một bên. Cậu dùng hai tay ôm đầu, định ngồi dậy nhưng một bên chân truyền đến cơn đau nhói đến tận xương. Mặc dù Aventurine may mắn thoát chết trong gang tấc nhưng chân cậu bị một mảnh bom găm trúng, máu chảy đầm đìa, không thể di chuyển.

“Chết tiệt!”

Aventurine chửi rủa. Trong cơn ù tai cậu nghe thấy người của gia tộc hô hoán “Quân phản động! Chúng ta bị đánh bom!”. Cuộc đấu súng của hai phe gia tộc và quân phản động nổ ra giữa đường phố khiến dân chúng sợ hãi chạy loạn. Aventurine lết về phía một chiếc xe khác, nghiến răng mặc cho cơn đau cùng với máu chảy đầm đìa.

“THEO TÔI!”

Aventurine ra hiệu cho các nhân viên IPC chạy xe theo mình, cố gắng chạy thoát khỏi cuộc giao tranh. Một viên đạn bắn về phía Aventurine nhưng bị sức mạnh bảo hộ chặn lại, Aventurine giơ súng bắn về phía chiếc xe đang truy đuổi bọn họ. Tuy nhiên bởi vì không biết đường xá ở nơi này nên xe của Aventurine nhanh chóng bị xe của nhóm quân phản động bao vây. Aventurine đương nhiên không dễ dàng đưa tay chịu trói như vậy. Cậu ném vali của mình sang phía xe của đám nhân viên IPC.

“Cố gắng mà chạy thoát thân, sau đó lần theo địa chỉ được ghi trong này. Nhớ không được manh động, nếu không thì mạng của các anh không được đảm bảo đâu!”

“Nhưng chúng ta đang bị bao vây, làm sao có thể thoát được?!”

“Tập trung về phía trước, cứ chạy thẳng thôi.”

Nói đoạn, Aventurine đạp mạnh chân ga, lao thẳng đầu xe của mình vào chiếc xe đang chặn đầu bọn họ. Va chạm cực mạnh khiến cho cả hai xe đều nát bấy, mở một con đường để xe phía sau chạy thoát. Aventurine văng ra khỏi xe, lăn vài vòng trên đường, sau đó bất tỉnh.

2 个赞

Một xô nước lạnh vào mặt khiến Aventurine tỉnh giấc. Mặc dù đang ở trên một hành tinh xa lạ nhưng khung cảnh quen thuộc này khiến cậu bất giác bật cười. Aventurine bị trói vào một cái ghế, áo khoác ngoài tuột xuống để lộ áo sơ mi bị nước làm ướt, cả thân thể đau nhức như bị dao găm. Xung quanh cậu là những người mặc quân phục đen, trên ngực có đeo huy hiệu ngôi sao đỏ. Trên người bọn họ trang bị súng ống đầy đủ. Nơi này có vẻ là một toà nhà bỏ hoang. Bên ngoài trời bắt đầu tờ mờ tối, ánh đèn điện chập chờn bên trong căn phòng cũ nát trông giống như một phòng thẩm vấn tội phạm.

“Tôi tưởng rằng chúng ta có một buổi hẹn ở toà nhà chính phủ, tại sao giờ lại là ở nơi này?”

Aventurine hiểu ngay vụ đánh bom lúc chiều là một màn dàn cảnh. Thực ra không có phe phản động nào cả, bọn chúng từ đầu đã muốn bắt cóc người của IPC. Aventurine không nhận ra sĩ quan đang thẩm vấn mình là ai, có lẽ hắn chỉ là một tay sai của gia tộc Díaz.

“Xin thứ lỗi cho chúng tôi đón tiếp không được đàng hoàng, nhưng IPC các người đến đây cũng chẳng hề có ý tốt. Bọn ta đã nhiều lần xin chi viện để chống lại quân phản loạn nhưng đều bị từ chối. Giờ đây khi gia tộc thất thế thì các cười muốn đến thâu tóm cả hành tinh Ricial-IV để khấu trừ nợ, không phải sao?”

“IPC chỉ làm đúng nghĩa vụ trên hợp đồng giấy trắng mực đen, số tiền đầu tư của chúng tôi vào gia tộc của các anh không hề nhỏ, nhưng hiện tại cả một đồng vốn các anh còn chưa trả nổi. Các anh còn đòi chữ tín ở đâu?”

“Câm miệng, nhân viên IPC các người chỉ giỏi mồm mép. Nếu là hợp đồng thì chỉ cần thay đổi thôi, không phải sao?”

Tên sĩ quan rút súng chĩa vào đầu Aventurine, muốn hù doạ cậu, nhưng đôi mắt ba màu quỷ dị thậm chí không chớp lấy một cái. Điều đó khiến hắn có chút bị bất ngờ, suýt chút là đã rụt tay lại. Tên nhân viên IPC này vừa sống sót qua một vụ đánh bom, vết thương máu chảy đầm đìa, lại còn lái xe đâm nát một chiếc xe của bọn họ, lăn vài vòng trên mặt đường nhưng vẫn sống. Gã sĩ quan không rõ bọn IPC này sở hữu loại năng lực ngoài hành tinh nào, liệu súng đạn có giết được bọn chúng không?

Gã sĩ quan hất cằm ra hiệu cho một tên lính mang ra bản hợp đồng điện tử.

“Bọn tôi không nói là sẽ không trả lại tiền cho quý công ty, chỉ là tình hình hiện tại có chút bất cập. Chỉ cần anh gia hạn cho chúng tôi thêm thời gian khoảng một trăm năm, cộng thêm một khoản đầu tư nho nhỏ để chúng tôi vượt qua tình hình khó khăn hiện tại.”

“Xin lỗi, nhưng chúng tôi không thể tiếp tục tin tưởng các anh-”

“Shhh- ta đã nói yên lặng.”

Nói đoạn, tên sĩ quan đặt súng dưới chiếc cằm nhỏ của Aventurine, đẩy gương mặt của cậu lên. Từ góc độ này, cơ thể gầy nhỏ của Aventurine trông chỉ như một thiếu niên. Đôi mắt của tên sĩ quan sẫm lại, hắn đưa tay giật cổ áo sơ mi của cậu, một vài chiếc nút bung ra để lộ phần xương quai xanh. Aventurine ném cho hắn một cái lườm, nhưng lại bị hắn túm tóc kéo sang một bên. Lọt vào tầm mắt của cậu là một cái khay kim loại, phía trên là những dụng cụ quen thuộc dùng để tra tấn ép cung những kẻ xấu số bị đám sĩ quan này bắt được. Những tên lính khác cũng nhìn vào da thịt trẻ trung kia bằng ánh mắt của dã thú. Aventurine không phải là nạn nhân đầu tiên của bọn chúng.

“Đôi mắt của tên này thật quái dị, nhưng cơ thể trông được lắm. Lâu rồi không được động vào một con đĩ xinh đẹp nào.”

“Tôi có nghe nói về một chủng tộc có đôi mắt kì dị gọi là Avgin, nổi tiếng xinh đẹp và cũng là một lũ đĩ điếm chuyên nghiệp. Không rõ tên này có phải một trong số chúng không.”

“Khi nào thì thẩm vấn xong vậy, c*c tao muốn nổ rồi.”

Tên sĩ quan trước mặt có vẻ nhìn thấy một thoáng run rẩy trong mắt Aventurine, hắn hạ giọng:

“Ngươi nghe thấy rồi đấy, cho dù bọn ta không thể trực tiếp giết ngươi, cũng có rất nhiều cách để khiến một người quy phục. Ta cũng rất mong đợi được nghe cái miệng lắm lời này của ngươi hét lên đấy.”

Aventurine nhíu mày suy nghĩ một lát, sau đó cất tiếng.

“Nếu muốn tôi ký vào hợp đồng… không phải trước tiên tôi phải được cởi trói sao?”

Còng tay của Aventurine cuối cùng cũng được tháo bỏ. Aventurine thong thả lắc lắc cổ tay bị còng một lúc lâu trong khi bị vài họng súng chĩa vào đầu; ít ra là hai tay vẫn hoạt động được không có vấn đề. Cậu nhìn vào đồng hồ ở cổ tay, bây giờ là sáu giờ ba mươi phút tối. Đôi mắt ba màu lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngay lập tức cậu bị một báng súng đập vào đầu.

“Bút đây. Ký nhanh lên, rồi chúng ta có thể bắt đầu trò chơi…”

Aventurine cầm lấy bút. Hợp đồng điện tử mở ra, trên đó là chữ ký cũ của một người quen. Giám đốc Diamond.

“Thực ra thì. Các anh nghĩ tôi là ai?”

“Gì cơ?”

“Đúng là tôi ngồi trên phi thuyền của IPC, mặc đồng phục và đeo huy hiệu của IPC. Vậy nhưng các anh cũng đã từng mặc thường phục giả làm quân phản loạn, không phải sao? Làm sao các anh chắc chắn được tôi là cán bộ cấp cao của IPC?”

“Đừng có đánh trống lảng. Chỉ cần ngươi kí vào thì chúng ta sẽ biết thôi.”

“Vậy sao?”

Nói đoạn, Aventurine kí vào hợp đồng điện tử. Vậy nhưng trên màn hình hiện lên một thông báo đỏ.

⟪ Không đủ thẩm quyền ⟫

“Tên khốn nhà ngươi dám lừa bọn ta?”

Tên sĩ quan phát điên lên định bắn Aventurine, nhưng hắn chưa kịp làm gì thì súng trên tay đã rơi xuống. Aventurine nhanh chóng đưa tay ra chụp lấy khẩu súng. Tên sĩ quan đã bị ám sát bởi một tay súng bắn tỉa từ bên ngoài toà nhà. Lúc bấy giờ mấy tên lính xung quanh mới ngộ ra chuyện gì đang xảy ra, chĩa súng về phía Aventurine mà bắn. Vậy nhưng cậu đã nhanh tay hơn, chạy nấp sau một cây cột và dùng sức mạnh của bảo hộ tạo thành khiên chắn. Khi bọn họ vừa xả đạn xong, Aventurine bước ra, cho mỗi tên một viên kẹo đồng. Mặc dù bởi vì tay run nên bắn không chuẩn xác, cậu vẫn may mắn hạ được vài tên còn lại. Cậu bò tới đống xác chết, chân hầu như đã không muốn hoạt động nữa, nhưng cậu vẫn sẽ tiếp tục phải chạy. Aventurine nhanh chóng tìm được một chìa khoá xe. Sau đó cậu tháo đồng hồ đeo tay rồi đập nát nó. Bởi vì trong đồng hồ có một con chip định vị, thứ kết nối với một bộ định vị nằm trong chiếc vali đã dẫn đường cho quân phản động đến đây.

Về lý thì nếu bây giờ Aventurine đi với quân phản động, cậu sẽ được an toàn: bọn họ không thích IPC nhưng cũng muốn có thêm đồng minh để chống lại gia tộc. Tuy nhiên làm vậy cũng có nghĩa là IPC sẽ trở thành kẻ thù của gia tộc Díaz. Aventurine sẽ không để điều đó xảy ra, bởi vì gia tộc vẫn còn phải trả nợ cho IPC – đó là mục đích mà bọn họ tới đây.

Sau một hồi vừa chạy vừa trốn khỏi quân phản động, Aventurine cuối cùng cũng tới được bãi xe. Vậy nhưng lúc này vết thương ở chân đã khiến cậu mất quá nhiều máu, trước mắt chỉ còn là một bãi màu loang lổ. Aventurine tựa vào một chiếc xe rồi khuỵ xuống, mồ hôi ướt đầm mái tóc. Xem ra cơ thể cậu đã tới cực hạn.

Bóng tối bao trùm tâm trí.

.

Aventurine đôi khi vẫn nhớ lại những kí ức rời rạc khi cậu còn bé. Kakavasha vốn là đứa trẻ có trí nhớ rất tốt.

Vào một ngày nọ, đứa trẻ người Avgin chỉ mới ba tuổi bị sốt cao, làm thế nào cũng không hạ sốt. Người Avgin sống cuộc sống du mục nay đây mai đó, nhưng những lúc như thế này bọn họ chỉ có thể vào trong thị trấn để tìm kiếm sự giúp đỡ.

Kakavasha nhớ về bờ vai đẫm mồ hôi của cha cõng cậu trên lưng, đi suốt đêm để vào thị trấn – đó là một trong những thứ vững vàng hiếm hoi trong cuộc đời Kakavasha. Giữa màn đêm lạnh lẽo, thứ soi sáng cho con đường của bọn họ chỉ có vầng trăng và những ngôi sao le lói trên đầu. Cha mẹ cậu mất từ khi cậu còn nhỏ, gương mặt của bọn họ có lẽ cậu cũng đã quên mất phần nào. Chỉ có những mảnh ký ức về tấm lưng của cha và giọng nói của mẹ, cậu cẩn thận cất giữ trong trâm trí. Giống như là bộ quần áo rách của cha và món trang sức của mẹ, cậu vẫn giữ lại cho đến tận nhiều năm sau.

Không rõ vì sao, khi Aventurine chập chờn giữa mơ và tỉnh, cậu cảm thấy mình đang được cõng trên một tấm lưng rộng.

Aventurine ôm chặt lấy đôi vai của người cha trong ký ức.

.

Khi Aventurine tỉnh dậy đã là tờ mờ sáng hôm sau. Cậu chuẩn bị sẵn tư tưởng để nhìn thấy bản thân nằm trong nhà tù của gia tộc Díaz, hoặc là trong nhà kho của quân phản động; nhưng đập vào mắt cậu là bốn bức tường của một căn nhà gỗ mộc mạc. Ngoài một tủ đầu giường và một cái bàn trà thì nội thất của nó không còn gì khác, không giống như là nơi thường xuyên có người ở. Aventurine vốn định xuống giường, nhưng cảm giác có phần tê dại ở chân khiến cậu khựng lại. Giờ đây đầu óc cậu mới tỉnh táo lại một chút, cậu nhớ rằng mình bị thương ở chân sau vụ đánh bom hôm qua. Giờ đây trên người cậu chỉ có một tấm áo mỏng bị đứt vài cái cúc, không có vũ khí cũng không có hành lý, nằm trong một căn phòng xa lạ trên một hành tinh xa lạ.

Mặc dù từ lâu Aventurine đã không còn đường để trở về nhà, trong lòng cậu vẫn không thể buông bỏ nỗi bất an.

Bỗng nhiên cánh cửa nhà mở ra. Aventurine giật mình, cơ thể chưa được nghỉ ngơi bao lâu ngay lập tức lại rơi vào trạng thái chiến đấu. Nhưng cậu đã không thể di chuyển nhanh vì cả cơ thể giống như là một trái bơ dập nát, chỉ có thể nhổm dậy ở trên giường.

Từ bên ngoài bước vào là một người đàn ông với dáng người cao lớn, trên cơ bắp cường tráng chỉ có một chiếc áo thun đơn giản; trên tay ông ta một bên là súng săn, một bên là một con chim khá lớn. Aventurine đã quen với hình ảnh Diamond trong bộ tây phục sang trọng nên trong một thoáng cậu không nhận ra ông ta – dù sao thì bọn họ cũng chẳng gặp nhau được mấy lần. Diamond nhìn thấy Aventurine đã tỉnh nhưng không nói gì, chỉ treo súng lên tường rồi mang món đồ săn được ra ngoài. Aventurine thần người nhìn theo bóng Diamond đã khuất ngoài cánh cửa.

Cuối cùng thì, tập tễnh với một cái chân què một lúc, Aventurine cũng ra được tới cửa. Căn nhà cậu đang ở nằm lọt thỏm giữa một vùng đồi cỏ, suốt tầm mắt chỉ có đồi núi và rừng trải dài, không có thành phố hay đường xe chạy. So với khung cảnh nhà cửa san sát nhau, xe cộ qua lại luôn luôn bên trong thành phố thì đây là một sự thay đổi lớn. Thực ra Aventurine chưa bao giờ nhìn thấy một nơi giống như thế này; hành tinh quê hương của cậu đa số chỉ là sa mạc, còn Pier Point thì chủ yếu cũng là thành phố và các khu công nghiệp, đều là những cảnh tượng nhân tạo tráng lệ. Aventurine tự hỏi làm sao Diamond có thể tìm ra một nơi như thế này, nhưng cậu chợt nhớ lại IPC vốn có một phần tư “cổ phần” của hành tinh này, cả vùng đất này thuộc quyền sở hữu của ông ta cũng không chừng.

Aventurine nhìn về phía Diamond, hắn đang thong thả uống một ly cà phê vừa vừa pha xong, khói trắng còn nghi ngút, trên tay là một tờ báo điện tử. Cậu nhíu mày, tiến trình bài kiểm tra của cậu không được tốt cho lắm, thậm chí chưa ngồi được vào bàn đàm phán với gia tộc đã phải nhờ đến sếp tổng ra tay cứu về.

“Trên báo có tin về vụ đánh bom hôm qua, bọn họ đã cho bao vây tàu của chúng ta cho đến khi tìm được nhân viên ngoại giao của IPC. Ngoài ra còn có nghi vấn IPC cấu kết với quân phản động, ám sát lực lượng cảnh sát bí mật của gia tộc. Không những không thể đàm phán mà giờ đây rời khỏi hành tinh này cũng là một vấn đề.”

Diamond lạnh lùng đọc nội dung của tờ báo. Aventurine biết, bài kiểm tra của Diamond là không dễ vượt qua, thậm chí có thể là “không thể” đối với năng lực hiện tại Aventurine. Bài kiểm tra này có thể chỉ đơn giản là để đập nát giấc mộng hão huyền được ngồi lên vị trí cao của IPC của một tên nô lệ thấp kém.

“Ngài muốn tôi thay đổi tình thế, nhưng thậm chí còn không cấp cho tôi quyền được ký kết trên bàn đàm phán… điều này không công bằng.”

“Chẳng phải nó là thứ đã cứu cậu một bàn thua sao?

Ta cam đoan rằng những Trái tim đá dưới quyền ta, ngay cả khi trong tay không có đá tảng, đều có thể giải quyết việc này trong ba ngày. Nếu quyền lực là thứ được ban phát chứ không phải tự tay giành được, thì nó không phải là quyền lực thuộc về cậu, Aventurine.”

.

Những ngày sau đó trải qua trong sự tĩnh lặng. Diamond ra ngoài từ sớm, hoặc đi dạo vòng quanh những ngọn đồi hoặc vào trong thành phố. Aventurine vì vết thương ở chân nên phải hạn chế đi lại, việc chỉ có thể nằm im một chỗ khiến hai chữ “vô dụng” mà Diamond không nói thẳng ra càng ăn sâu vào trong cơ thể cậu.

Aventurine lết ra bên ngoài, nhóm lửa đun nước để luộc một vài củ khoai tây. Aventurine thường không có tâm trạng thưởng thức cảnh đẹp trong khi đang đi công tác, nhưng hiện tại cậu cũng không còn việc gì khác để làm. Làn gió nhẹ thổi trên những đồi cỏ trải dài, những bông hoa dại đung đưa theo một giai điệu lặng yên. Nếu ngả mình nằm trên bãi cỏ có thể nhìn thấy cả bầu trời màu ngọc bích trong veo đến không cùng. Cảnh tượng này chẳng thể sánh bằng một số kì quan trên những hành tinh cậu từng đi qua nhưng lại khiến cho tâm hồn cảm thấy được nghỉ ngơi.

Trước đây Aventurine những tưởng một đại gia giàu có tầm cỡ giám đốc Diamond của IPC sẽ chọn những khu resort bậc nhất hoặc là những khách sạn năm sao nổi tiếng vũ trụ để dừng chân; không ngờ nơi mà Diamond chọn lại là một vùng đồi núi hoang sơ. Người đàn ông này càng ở gần lại càng cảm thấy khó hiểu.

Aventurine và vị sếp lớn của mình không trò chuyện, giữa bọn họ là một khoảng cách rất lớn, Aventurine cũng không dám mở miệng huyên thuyên. Ban đầu thì ai tự lo bản thân người nấy, nhưng Aventurine vốn không chịu được sự rảnh rỗi; vì vậy cậu phụ trách việc nấu ăn và dọn dẹp. Aventurine từ ngày sống một mình chẳng nấu nổi một bữa ăn ra hồn giờ đây phải học cách làm thức ăn cho hai người. Ngược lại sếp lớn của cậu rất thành thạo việc xử lý các loại thịt, cách ướp và nấu chúng sao cho dễ ăn nhất, khiến Aventurine phải ngồi xổm học hỏi.

Vào ngày thứ ba, Aventurine chuẩn bị một bữa ăn “thịnh soạn” bao gồm thịt heo rừng nướng mật ong và dâu dại, khoai tây nghiền và súp rau củ. Ngoài ra còn có bia lạnh lấy từ dưới suối lên. Vừa dùng bữa, Aventurine vừa cười hỏi:

“Thế nào sếp, tay nghề của tôi hôm nay ổn chứ?”

Diamond hớp một ngụm bia sau khi ăn hết một nửa đĩa thịt nướng. Ông ta không trả lời câu hỏi của Aventurine, mà hỏi ngược lại.

“Cậu đã cho gì vào thức ăn?”

Đôi mắt của người thanh niên mở tròn ngây ngốc.

“Thức ăn có vị lạ sao? Tôi chỉ cho thêm một vài loại thảo mộc tìm được ở quanh đây thôi. Đó là phong cách ẩm thực Sigonia, tôi không nghĩ tới là nó không hợp khẩu vị của ngài.”

Đôi mắt của người đàn ông chỉ nhìn cậu giống như một con sói đang theo dõi xem con mồi nhỏ đang giở trò gì. Aventurine cuối cùng cũng cất gương mặt ngây thơ của thuộc cấp lại, cậu mỉm cười đứng dậy dọn dẹp đồ ăn trên bàn mặc dù bản thân chưa ăn được mấy muỗng. Đó cũng là lý do vì sao Diamond nhận ra đồ ăn có vấn đề.

Aventurine lấy từ sau lưng ra một con dao nhỏ màu đen, phía trên có trạm trổ hoa văn và khảm đá quý.

“Đã đến lúc ngài chuyển giao Đá tảng cho tôi rồi. Công việc không nên chậm trễ thêm nữa.”

“Áp giải phạm nhân vào đi.”

Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Diamond, Jade ra lệnh cho cấp dưới. Cả cô và hắn đều có những suy nghĩ riêng về tên tội phạm bị truy nã khắp Sigonia này. Hắn ta làm cho Phòng Khai Thác Thị Trường phải tốn một mớ tiền với tin đồn rằng hoàng thổ cằn cỗi của Sigonia đang che giấu nguồn năng lượng chưa từng được khai khá, khiến giám đốc của phòng ban này tức đến mọc mụn ở mông. Sau đó còn chuyển mục tiêu sang Hội Trí Thức, lừa bọn họ đi đào thi thể Vua Côn Trùng “Tayzzyronth”, tất nhiên là chỉ đào ra một mỏ đá quý vô dụng. Tìm hiểu sâu hơn thì tên này là một nô lệ có tiền án giết người không gớm tay, một mình hắn từng hạ gục ba mươi tù nhân trong một trận đấu, sau đó thì giết luôn cả “chủ nhân” của mình.

Tuy nhiên kẻ đứng trước mặt bọn họ lúc đó vượt ngoài những suy đoán bình thường. Không phải là một tên cướp mặt mũi bặm trợn, không phải là một đấu sĩ thân thể cường tráng…

…Mà là một thiếu niên với mái tóc vàng ố bẩn, trong bộ quần áo rách rưới quá khổ, cổ và bàn tay bị xích như một con thú hoang nhỏ bị loài người nhốt trong cũi sắt. Khi được kéo tới trước mặt hai người giám đốc của Phòng Đầu tư Chiến lược, bên trong đôi mắt màu đá quý là một sự trống rỗng đến rợn người. Nhưng khi cậu ta vừa ngước mặt lên, ánh mắt đã thay đổi, nụ cười nở trên gương mặt xinh đẹp không hề bị che lấp bởi sự bẩn thỉu.

“Xin chào, quý cô Jade.”

Như thể trong khoảnh khắc đó, Kakavasha không phải là đứa trẻ nô lệ chờ đợi sự thương hại, mà là một con thú săn với một sự khinh cuồng từ xong xương cốt, chỉ là chưa mọc đủ răng và nanh vuốt. Những xiềng xích này không thể giam giữ nó vĩnh viễn, một ngày nào đó khi xích sắt bị phá tan, bọn họ sẽ được chiêm ngưỡng điệu múa điên loạn của nó.

.

Diamond không ngờ rằng mình lại được chứng kiến thời khắc đó sớm như vậy. Aventurine lao về phía hắn cùng với con dao, những nhát đâm dứt khoát không thuộc về một tay mơ. Nhìn vào vẻ bề ngoài của chàng thanh niên chỉ vừa mới bước qua thời kì dậy thì, cơ thể vẫn còn sự gầy nhỏ của tuổi thơ thiếu thốn, khó mà tưởng tượng được cậu ta có thể chiến đấu như vậy. Sau cùng thì đó là lý do mà tên chủ nhân cũ của Aventurine chết trên một vũng máu.

Diamond tung một cú đấm bằng bàn tay sắt về phía Aventurine khiến cho cậu bị bất ngờ, hoảng sợ lùi lại, nhưng bàn tay đã nhanh chóng sử dụng con dao gạt một đường đánh trật quỹ đạo của nắm đấm.

Chiêu thức rất đẹp, Diamond nghĩ, giống như một điệu múa.

“Cậu hy vọng có thể chiến thắng ta với con dao cỏn con đó sao?”

“Ngài nghĩ thế nào? Con dao này vốn là tôi lấy ở chỗ ngài.”

“?”

“Là món quà mà tôi tặng ngài tối hôm đó, chắc là ngài không nhớ rồi. Trước đây tôi từng giao kèo với Hội Trí Thức đi đào mỏ, mặc dù bọn họ đào được một kho báu thật nhưng vẫn cứ hậm hực chửi bới tôi. Trong số đó có con dao này, dường như là thuộc về một bộ tộc cổ xưa.”

Nói đoạn, Aventurine đâm tới một nhát. Diamond lại nhanh chóng tránh được, nhưng vải dưới cánh tay bị rách một đoạn nhỏ. Aventurine nhếch môi.

“Tôi nghe nói nó được yểm bùa chú “hư vô”, thứ có thể cắt đứt cả “bảo hộ”. Mặc dù chỉ là con dao nhỏ nhưng tôi thấy rất hữu dụng, nên đã đem tặng ngài trong buổi đầu ra mắt, chỉ có điều tâm ý của tôi bị từ chối rồi.”

Diamond nhíu mày, không phải vì khả năng sát thương của con dao kia mà bởi vì hắn nhận ra rằng Aventurine đang chơi trò mèo vờn chuột. Là một kẻ có tính kiểm soát cao, hắn vô cùng không thích những kẻ dám đối đầu với mình bằng tiểu xảo. Nhưng cũng là bởi vì từ đầu hắn đã không để đối phương vào mắt nên mới bị qua mặt, đó là điều mà Aventurine muốn nói.

Cậu ta không phải là thứ mà Diamond có thể dễ dàng ngó lơ như vậy.

Nhưng trò chơi nên kết thúc ở đây thôi. Diamond nhanh như chớp nhấc chân, thúc đầu gối vào bụng kẻ đang mải tấn công mà để lộ sơ hở; Aventurine may mắn sử dụng khiên bảo vệ kịp thời nhưng vẫn bị sức mạnh khủng khiếp của Diamond hất văng vào tường. Cậu lồm cồm bò dậy nhưng bị Diamond đá văng con dao khỏi tay.

“Đừng cử động, nếu không muốn cánh tay này cũng bị phế cùng với cái chân vô dụng của cậu.”

Diamond bẻ cánh tay phải của Aventurine ra sau lưng như một lời đe doạ, khiến cậu nhíu mày lại đau đớn, tiếng rên rỉ thoát ra khỏi hàm răng nghiến chặt. Sức lực của hai người bọn họ quá chênh lệch, chỉ cần Aventurine bị bắt thì trận chiến coi như đã kết thúc. Vậy nhưng thứ từ miệng cậu phát ra không phải là chửi bới hay cầu xin tha mạng mà là một giọng cười quen thuộc.

“Ngài cảm thấy thế nào ngài Diamond? Cảm giác túm chặt được con chuột nhắt trong tay khiến ngài vui chứ? Dùng gót giày của ngài chà đạp lên kẻ hạ tiện này đi, nhắc cho con điếm đó nhớ vị trí của mình.”

Aventurine ngửa cổ, thuận tiện để Diamond nhìn cho rõ vết thẹo bỏng do bị đóng dấu nô lệ. Diamond siết chặt cổ tay Aventurine như cảnh cáo, nhưng cơn đau không dập tắt nụ cười trên môi cậu. Aventurine dùng tay còn lại luồn xuống lưng quần của người đàn ông đang nắm giữ sinh mạng mình, tiếng lách cách của thắt lưng vang lên. Aventurine ghé sát lại người Diamond, từ cơ thể thoang thoảng mùi hương của những bông hồng bị cơn mưa làm ướt sũng. Buổi chiều đó người thanh niên Avgin lặng ngắm nhìn những bông hoa, nỗi buồn của cơn mưa lặng lẽ trùng xuống trong đôi mắt màu đá quý, khiến cho chủ nhân của toà nhà không vội rời chân di.

Bọn họ nói rằng người Avgin ngoài miệng lưỡi xảo trá còn có khả năng sử dụng độc dược và tà thuật. Nếu điều đó là thật thì nó có thể lý giải cho ngọn lửa đen đang bị đốt lên trong bụng Diamond.

Diamond trở người, đè chặt tay cổ tay mảnh mai vào bức tường gỗ, hôn lên hõm cổ, xương quai xanh. Hắn lấy đùi cọ vào giữa hai chân người kia. Tiếng cười vậy mà ngừng lại, một tiếng thở gấp đột ngột vang lên. Diamond tháo khuy quần của người đối diện, tiếng vải bị kéo xuống thô bạo. Hắn vốn không quá quan tâm đến giới tính của đối phương, nhưng thứ đập vào mắt hắn lại là một cái gò mu căng tròn, khép chặt vào nhau như chưa từng bị động chạm.

“Nói nhiều như vậy, hoá ra bên dưới còn có một cái miệng nữa.”

Những ngón tay chai sần chạm vào khe hẹp hồng hào, sau đó lần mò vào bên trong khiến cơ thể của người kia khẽ run lên. Đôi tay tay nghịch ngợm đang chơi đùa trên lưng quần Diamond bỗng ngừng lại. Đôi mắt màu đá quý bỗng chốc trở nên trống rỗng.

“Buông ra-”

Aventurine đưa tay lên cào vào mặt Diamond. Hắn cũng không ngờ trạng thái của người kia lại đột nhiên thay đổi nhanh như vậy, chỉ kịp giữ chặt lấy tay người thanh niên tóc vàng. Aventurine giống như gặp phải ma quỷ, gương mặt cậu trắng bệch. Cả cơ thể gồng lên giãy giụa như muốn chạy trốn, chân tay cào cấu đấm đá loạn xạ, không còn chút dáng vẻ làm chủ cuộc chơi như ban nãy.

KHÔNG, không muốn! Thả tôi ra! AHHHHH!”

Tiếng hét thất thanh tràn ngập kinh hãi khiến Diamond cũng giật mình buông tay ra, Aventurine bị mất đà ngã đập đầu vào tường kêu một tiếng to, sau đó ngất đi.

.

“Tên nhóc nhà ngươi mặc dù vừa gầy vừa bẩn, nhưng khuôn mặt trông rất đẹp.”

Từ khi gã chủ nhân nhìn cậu bằng ánh mắt thèm khát đó, Kakavasha đã biết mình sẽ không thể tránh khỏi số phận bị lũ mặt người dạ thú xé xác. Vậy nhưng nếu chỉ còn một cơ hội nhỏ, rất nhỏ để ra khỏi nơi này, Kakavasha vẫn sẽ tiếp tục đánh cược. Cậu bắt đầu lên những kế hoạch bỏ trốn, mỗi lúc càng trở nên bạo dạn hơn. Trong tay cậu là một viên đá được mài sắc, có thể tạm coi như một con dao. Người Avgin mặc dù không thể tránh khỏi tai hoạ diệt chủng, bọn họ vẫn luôn chiến đấu với số phận. Cách chiến đấu bằng dao của người Avgin dựa vào nhịp điệu của cơ thể và đôi chân, và sự tinh tường của đôi mắt. Trên cơ thể người sẽ luôn có những nơi mà áo giáp không thể bảo vệ được, cắt vào những nơi này có thể mở ra đường tiến công. Tất nhiên chỉ có như vậy thì cũng không thể chạy thoát, kế hoạch của Kakavasha phải tinh vi hơn như vậy.

Chủ nhân tất nhiên là muốn dạy dỗ nô lệ không biết điều. Khi hắn cởi trang phục của cậu để quất roi, hắn phát hiện ra cơ thể đặc biệt của cậu. Kakavasha bị buộc phải uống thuốc kích dục, sau đó bị bắt ngồi lên một con ngựa gỗ. Bởi vì cơ thể cậu còn quá nhỏ nên vừa ngồi lên dương vật bằng gỗ thì bên trong đã bị rách mà chảy máu. Sau một đêm phải cưỡi ngựa gỗ, Kakavasha đã trở nên đờ đẫn. Nhưng trò chơi tất nhiên chưa kết thúc ở đó. Hắn gọi thêm những người làm khác lại, bọn họ tụ tập vừa uống rượu vừa chuyền tay cơ thể trần trụi của Kakavasha. Suốt một ngày đêm, cậu không rõ mình đã bị cưỡng hiếp bao nhiêu lần, chỉ biết mỗi lần tỉnh lại lại thấy trên người mình là một người đàn ông khác điên cuồng nhấp hông vào người cậu. Thuốc kích dục khiến cho Kakavasha không thể ngừng chảy nước, âm đạo non nớt ngứa ngáy như bị kiến bò. Mỗi lần bị dương vật lớn lấp đầy, cơn đau sẽ khiến cậu phải bật khóc, nhưng cảm giác sung sướng khiến cậu muốn mở miệng cầu xin.

Kakavasha giống như một chiếc giẻ nhăn nhúm dơ bẩn, chỉ có thể dạng chân nhận lấy tinh dịch nhơ nhớp của đàn ông.

Sau đó hình như bởi vì cậu phát điên mà cắn đứt của quý của một gã, khiến bọn họ tức tối đánh cậu một trận thừa sống thiếu chết rồi vứt vào chuồng ngựa. Một vài ngày sau, chủ nhân đến bảo rằng Kakavasha sẽ phải tham gia vào một trò cá cược. Trong trò chơi này chỉ có chiến đấu để giữ mạng mới có thể trở thành kẻ chiến thắng.

.

Aventurine cuối cùng cũng có thể tỉnh lại khỏi cơn ác mộng. Cậu thử chuyển động nhưng đầu đau nhức và chân cũng đau hơn hôm qua. Cái chân bị mảnh đạn găm nhưng vẫn phải chống đỡ chủ nhân của mình suốt mấy tiếng cuối cùng cũng giận dỗi mà đình công. Kế hoạch. Phải, kế hoạch giành lấy Đá tảng của cậu coi như đã thất bại ở bước cuối cùng. Tất cả những thứ cậu dày công sắp đặt mấy hôm nay đều tiêu tùng; kể từ thời điểm cậu bước chân vào dinh thự của Diamond, Aventurine đã lên kế hoạch quyến rũ sếp tổng. Aventurine không hoang tưởng rằng Diamond sẽ cảm thấy yêu thích mình chỉ vì một chút nhan sắc, nhưng cậu cho rằng các “ông chủ” đều giống nhau ở điểm: bọn họ đều muốn dạy dỗ những con thú hư hỏng. Chỉ cần nắm được điểm này, Aventurine có thể lấy được thứ mình muốn.

Nhưng cuối cùng chiếc mặt nạ của Aventurine đã không thể diễn tròn vai. Cậu sợ hãi đụng chạm, sợ hãi tình dục, sợ hãi bàn tay của những người đàn ông cậu không biết tên hết lần này đến lần khác xâm phạm cơ thể cậu.

Dù sao đây cũng không phải lần đầu Aventurine thất bại, suy cho cùng thì đúng như Diamond nói, những người khác đều có thể làm tốt hơn cậu. Aventurine giống như một vại nước từ đầu đã bị nứt nhiều chỗ; một con buôn chuyên nghiệp có thể trang trí nó bằng bụi vàng và đá quý, bịa cho nó một câu chuyện như là “con dao được yểm bùa chú hư vô có thể cắt đứt được cả bảo hộ”, để có thể rao bán nó được giá hơn. Nhưng bản chất nó vẫn sẽ luôn là cái vại nứt, đến một lúc nào đó người ta sẽ nhận ra nó chẳng thể giữ được nước bên trong.

“Xin lỗi, đã làm ngài phải thất vọng rồi.”

Aventurine nở nụ cười mệt mỏi, nhìn về phía người đàn ông đang ngồi bên cạnh. Diamond hẳn đã nhận ra rằng đây từ đầu đến cuối chỉ là chiêu trò của cậu, không có thứ gì được bỏ vào thức ăn ngoài một số gia vị Sigonia; có chăng là Aventurine bỏ có hơi nhiều cỏ gai mật, thứ có thể khiến người ta cảm thấy hưng phấn một chút. Cậu biết rằng Diamond là một Lệnh sứ, cơ thể khác biệt so với người bình thường, nếu có là độc dược thật thì có lẽ cũng chẳng hề hấn gì với ông ta. Vậy nhưng Aventurine lại không muốn làm những chuyện như là đầu độc người khác, mặc dù nhiều kẻ cho rằng người Avgin mưu mô và thâm hiểm có thể làm bất cứ điều gì để trục lợi. Có lẽ cũng là do những chuyện xảy ra lúc cậu còn là nô lệ khiến Aventurine ghê tởm việc bỏ thuốc người khác.

“Không, ta không cảm thấy thất vọng. Hay là cậu chưa gì đã muốn nhận thua rồi?”

Diamond điềm nhiên trả lời, khiến Aventurine có chút ngạc nhiên. Với những lời nhận xét khắc nghiệt một vài ngày trước, Aventurine tưởng rằng ấn tượng của Diamond với cậu phải rất tệ.

“Tất nhiên là không. Nhưng nếu tôi là ngài thì hẳn sẽ cảm thấy buồn cười lắm. Một con buôn mạnh miệng khoác lác rằng hắn có rất nhiều vàng bạc trong túi thực ra chỉ là một kẻ đói rách.”

Diamond chưa vội trả lời, chỉ nhìn xuống cấp dưới còn ít tuổi, đôi mắt màu biển sâu có một sự trìu mến hiếm thấy. Aventurine cũng nhìn xuống, chợt nhận ra trong lúc mình hôn mê, bàn tay to lớn của Diamond đã nắm chặt tay mình không buông. Điều đó khiến cậu vừa ngạc nhiên, vừa ái ngại, vừa cảm thấy đau đớn trong lồng ngực. Từ trước đến nay, mỗi lần cậu dấn thân vào một ván cược, đặt tính mạng mình lên bàn cược để tìm một lối ra, bàn tay này vẫn luôn không thôi run rẩy. Aventurine đã luôn che giấu nó phía sau lưng, cậu không thể để bất cứ ai bắt được điểm yếu của mình.

Vậy nhưng chỉ đơn giản là Diamond nắm lấy tay cậu đã khiến nó không còn run rẩy nữa.

Aventurine cúi mặt, không muốn cho ai thấy nước mắt đang doạ rơi xuống.

“Con người đối mặt với đêm tối, ai lại không sợ hãi?”

Diamond siết nhẹ bàn tay mảnh dẻ nằm gọn trong tay mình.

Chỉ có những kẻ chưa từng nhìn thấy đêm tối thực sự mới cho rằng bản thân không sợ hãi bất cứ thứ gì. Đối với Aventurine đó là quá khứ bị chà đạp đến mức không còn nhân dạng, mãi mãi ám ảnh tâm trí cậu như một vũng bùn đen đặc kéo cậu xuống mãi, cơ thể không bao giờ sạch sẽ vết thương không bao giờ lành lại vĩnh viễn vĩnh viễn chỉ đáng giá 60 đồng tiền đỏ. Đối với Diamond đó là ánh sáng từ khe hẹp mà hắn không thể với tới, xác thịt mong manh của con người đầy những vết thương thối rữa, chờ đợi cái chết trong khi khát vọng sống vẫn còn cháy như một ngọn lửa đen trong huyết quản, vì hắn còn những việc chưa hoàn thành, còn những thứ cần hắn bảo vệ.

Nhưng rồi những kẻ đi trên con đường bảo hộ sẽ luôn chọn đứng dậy một lần nữa từ thất bại và nỗi sợ hãi gặm nhấm tâm trí. Một lần nữa, như mọi lần.

Aventurine chống tay ngồi dậy, tấm chăn mỏng trượt xuống khỏi bờ vai gầy; thứ khiến một người đàn ông khó mà không mềm lòng. Sếp tổng sẽ không thừa nhận với cấp dưới của mình rằng “kế hoạch” của cậu ta không hoàn toàn thất bại, Aventurine đã có được ánh nhìn của Diamond. Hắn vẫn còn trông chờ những điều bất ngờ mà viên ngọc thô này có thể mang lại.

“Nói như vậy… sếp có thể giúp tôi học cách chế ngự bóng tối không?”

Đôi mắt màu đá quý của người Avgin e thẹn nhìn Diamond, đôi môi cười tủm tỉm. Ngón tay có những vết chai sạn của kẻ sử dụng vũ khí lâu ngày tách phiến môi mềm, đè lên chiếc lưỡi nhỏ rất giỏi nói những lời đường mật.

“Em là loại người thích chọn những con đường khó đi à? Đôi bàn tay này thành thạo sử dụng những công cụ huỷ hoại vài giết chóc. Nếu em tìm kiếm sự an ủi thì nó không tồn tại đâu.”

Aventurine kéo bàn tay Diamond đặt lên cổ mình, nơi dấu vết nô lệ còn in đậm. Kể từ trước đến giờ Kakavasha cũng không gì ngoài một món đồ, một công cụ. Vậy nếu công cụ này có thể được đặt trong tay một kẻ biết cách sử dụng nó, ít ra cũng có thể cho cậu một chút an tâm.

“Được đối xử như một món vũ khí của ngài Diamond, nghe cũng rất thú vị.”

Aventurine nghĩ đến khẩu súng săn mà Diamond tra dầu và treo lên giá thật ngay ngắn, và con dao quân đội mà ông ấy thường xuyên mài sắc (a, giờ nghĩ lại thì câu nói của cậu cũng mang nghĩa hơi khiêu dâm). Sếp tổng của cậu không có thói quen sử dụng vũ khí không được bảo dưỡng, Aventurine ngờ rằng lần trước ông ấy không thèm chơi cò quay nga với cậu vì vũ khí cầm không vừa tay.

“Đó là em nói. Lời nói ra đừng có mà rút lại.”

Diamond nhếch môi, hắn ra khỏi giường để thay quần áo ngủ. Aventurine xuống khỏi giường, cậu đã chiếm giường của sếp nhiều giờ rồi. Đôi mắt cậu tò mò nhìn về phía Diamond đang thay đồ, bỗng nhiên một thứ đập vào mắt khiến cậu phải la lên.

“A! Làm sao mà ngài có thứ này?!”

Phía sau thắt lưng của Diamond có treo một sợi dây màu xanh lá, được thắt từ sợi chỉ vàng, đính cườm và sequin. Nhìn từ xa nó giống như một sợi lông công lấp lánh.

“Nó là của ta.”

“Không thể nào, nó là của tôi.”

Nút thắt luân hồi Sigonia là một món trang sức thường được người Avgin làm từ thạch ngọc lam, có thể coi là một lá bùa phòng thân. Chính vì vậy mà nó còn có một ý nghĩa khác, nếu được đem tặng có nghĩa là chúc cho đối phương luôn được mẹ Fenge bảo hộ, đó là lời nguyện cầu chân thành và tha thiết nhất – một lời tỏ tình của người Avgin.

Aventurine biết nút thắt này là của mình bởi vì nó được làm từ hạt cườm và sequin rẻ tiền, lại còn được thắt thêm một đồng xu vào bởi vì sở thích cá nhân. Bây giờ nhìn lại trông nó thật quá ngốc nghếch, nút thắt luân hồi thực sự trông đẹp và trang trọng hơn rất nhiều. Tất nhiên lúc đó Aventurine chỉ có thể làm nó với những vật liệu cậu có thể tìm được. Aventurine tự hỏi vì sao mình không thể nhớ được mình đã tặng nút thắt cho ai, nhưng cậu biết rằng nó thuộc về mình.

Diamond không trả lời lại những khúc mắc của Aventurine, chỉ nhìn cậu đầy ẩn ý.

Ngồi đơ ra một lúc, cuối cùng Aventurine cũng nhớ được ngày hôm đó.

.

Bốn năm trước.

“Phải rồi, đứa trẻ Avgin đó cô đã sắp xếp như thế nào?”

Diamond và Jade cùng đi dạo trong vườn nhà cô, ánh chiều vàng lấp lánh rải trên hành lang lát gạch, cả hai mặc trang phục thường nhật. Jade là một trong số ít người bạn và cũng là đồng nghiệp của Diamond, vì vậy bọn họ trò chuyện với nhau nhiều hơn chỉ về công việc.

“Ban đầu tôi định để cậu ấy thử việc trong công ty, nhưng sau khi kiểm tra sức khoẻ mới nhận ra cậu ấy chưa đủ tuổi để làm việc. Phải vài tháng nữa mới đủ mười sáu. Cậu ấy cứ cương quyết nói với tôi là cậu ấy đã đủ tuổi.”

“Bao giờ thì bọn trẻ mới học được giá trị của chờ đợi?”

Diamond bật cười, khiến Jade cũng cười theo. Hắn ta nói chuyện như thể một ông già trong khi bọn họ vẫn còn trẻ trung chán. Jade khoanh tay, ngón tay duyên dáng chạm vào cằm.

“Nhưng mà tình trạng của Kakavasha tệ hơn tôi nghĩ. Không chỉ có vết thương bên ngoài mà còn có nội thương, lại không được chữa trị kịp thời. Cậu ta sống sót cũng coi như là đã may mắn rồi.”

“Mong là vận may vẫn còn đứng về phía cậu ta, nếu không thì khoản đầu tư này coi như không có lời.”

Đứa trẻ Avgin này bị cả IPC truy lùng, Phòng Đầu tư Chiến lược của Diamond quyết định giữ lại cậu ta cũng đã tốn cả một khoản lớn để xoa dịu dư luận. Một khoản đầu tư không sinh lời tất nhiên phải nhanh chóng tìm cách bán với giá tốt nhất rồi rút chân ra, đó là đạo lý mà người làm kinh doanh nào cũng hiểu.

Vừa lúc đó đột nhiên có một thứ từ trên trời rơi xuống, ngay đúng chỗ Diamond đang đứng.

Ban đầu Diamond định tránh ra để không bị nó rớt trúng người, nhưng trong khoảnh khắc hắn nhận ra đó không phải là một đồ vật mà là một con người. Thiếu niên từ trên trời rơi xuống lọt thỏm vào vòng tay người đàn ông cao lớn, đôi tay nhỏ vòng qua cổ Diamond ôm chắc lấy, khiến cho Jade cũng phải che miệng ngỡ ngàng. Đập vào tầm nhìn của Diamond là đôi mắt màu đá quý sặc sỡ của đứa trẻ người Avgin, đôi mắt như có khả năng thôi miên người nào lỡ sa vào nó.

“Kakavasha, không phải tôi đã bảo phải ở trong phòng nghỉ ngơi sao? Nếu cậu không thể tuân theo một phép tắc đơn giản thì không thể bắt đầu làm việc được đâu.”

Jade nghiêm khắc giáo huấn. Diamond thả thiếu niên xuống khỏi tay, cậu ta nhẹ nhàng đáp xuống, cơ thể chẳng có mấy cân nặng. Kakavasha hơi liêu xiêu, Diamond phải đưa tay túm sau cổ áo giúp cậu đứng vững. Gương mặt vẫn còn chút trẻ con hơi ửng đỏ vì sốt. So với hình ảnh tù nhân gai góc bặm trợn chuẩn bị bị Công ty hành hình thì Kakavasha hiện tại trông chỉ như một con thú cưng nhỏ được nuôi trong nhà. Kakavasha cũng không hiểu vì sao bản thân lại đột ngột đổ bệnh, trước đó chẳng phải là bị đánh hay bị đâm đều không thể chết được sao? Nhưng đó cũng chỉ là sinh lý bình thường của cơ thể, khi nguy hiểm đã qua đi nó sẽ tự động chuyển sang trạng thái “sửa chữa”, khiến cậu trở nên ốm yếu.

Bộ quần áo ngủ mềm mại trên cơ thể cậu nhưng có chút hơi rộng, trượt xuống vai. Cậu nhìn Diamond, người vừa cứu mình một phen thoát chết, nhưng không rõ người đàn ông này là ai, Jade cũng không giải thích với cậu.

“Là do con mèo trộm mất đồ của tôi nên tôi mới chạy theo…”

Không rõ đó là lời nói thật hay là nói dối, nhưng Kakavasha thực ra vẫn luôn muốn ra bên ngoài, dù sao cậu cũng đã bị xích trong cũi quá lâu. Thứ mà Kakavasha “bị mèo trộm” giờ đang bị mắc trên túi áo của Diamond: đó là một sợi dây trang sức được thắt bằng chỉ vàng và sequin màu xanh lá lấp lánh. Hắn lấy nó ra đưa cho cậu.

“Thứ này rất đẹp, cậu tự làm sao?”

Diamond hỏi. Món đồ thủ công khiến hắn chợt nhớ về những kí ức xưa cũ. Cũng có người đã thêu cho hắn một dải băng với những bông hướng dương màu đỏ, cầu mong cho hắn có thể bình yên trở về từ chiến trường. Nhưng mà hắn đã để mất nó, trên một hành tinh xa lạ, giữa bãi lầy của những xác chết.

“Ngài muốn mua nó?”

Kakavasha nhìn Diamond với một ánh mắt dò xét, như một con mèo nhỏ đang đánh hơi một người để quyết định xem đó có phải người xấu muốn ăn thịt nó hay người tốt sẽ cho nó đồ ăn.

“Cậu không bán sao?”

Diamond nghĩ có lẽ thứ này cũng có một ý nghĩa nhất định với Kakavasha, người vừa mới phải rời xa quê hương mình để lên phi thuyền đến một nơi xa lạ.

“Có thể bán, nhưng là với giá một tỉ điểm tín dụng.”

Câu nói của cậu khiến cho cả Jade và Diamond cùng bị sốc. Kakavasha nở nụ cười vừa tinh nghịch lại vừa ấm áp như những bông hướng dương. Đã từ rất lâu cậu không cười như vậy.

“Nhưng mà nếu ngài chịu nhận lấy, thì tôi có thể tặng, không lấy tiền.”

Kakavasha chắp hai tay sau lưng, nghiêng đầu. Đối với người Avgin, thứ quý hơn tiền bạc chính là bạn bè. Bọn họ ngao du khắp những hành tinh xa lạ, nay đây mai đó trên những chiếc xe ngựa vardo, mỗi nơi họ đến chỉ dừng chân lại ít lâu. Vì vậy mà người Avgin thường có những tình yêu chóng vánh, chỉ vừa chạm mặt đã vương tơ tình, chẳng cần có quá nhiều suy nghĩ sâu xa về việc kết hôn lập gia đình. Bọn họ dễ dàng thổ lộ tình yêu hồn nhiên và nồng nhiệt, yêu cho hết quãng tình duyên ngắn ngủi bởi vì cuộc đời cũng đâu có dài.

Nếu như cuộc đời của Kakavasha đã định là sẽ phải ném vào trong lửa hết lần này đến lần khác cho đến khi hoàn toàn tan vỡ, vậy thì hãy để cậu thổ lộ tình cảm với người đàn ông mà cậu chỉ tình cờ gặp mặt, hoàn toàn không biết tên. Cậu chỉ biết rằng bàn tay và bờ vai vững chãi của người đó rất đẹp, trong một khoảnh khắc tóm lấy cậu để cậu không phải rơi thẳng xuống vực sâu.

Notes:

Trong fic này thì mình cho là người Avgin cũng từng du hành vũ trụ từ rất lâu về trước, vì vậy mà những người ở hành tinh khác cũng biết về người Avgin. Cơ mà chỉ có người Avgin ở Sigonia có màu mắt đặc biệt.

5 个赞

哎呀,好像童话故事里会有的初遇 :blush: :blush:

哦,可爱的卡卡瓦夏宝宝 :pleading_face: :pleading_face:

1 个赞

很美好的故事,童话一般的初遇,钻石接住了从天而降的卡卡瓦夏,就像多年以后他依然能够接住坠向深渊的砂金 :smiling_face_with_three_hearts:

1 个赞

Thank you for reading! :sparkling_heart::pleading_face: When baby Kakavasha doesn’t know that the man in front of him is boss Diamond, he acts very innocently (and he really likes Diamond, a man that suits his taste :laughing:. It’s like a kitten: “I like this hooman so I will mark him”). Even though Kakavasha had nothing in his hand, he still yearned to live fiercely. I believe something shifted within Diamond when he encountered Kakavasha; at that moment, the Avgin child became more than merely an investment. Maybe Diamond wanted him to live, too.

像猫咪一样标记人类这也太可爱了 :face_holding_back_tears: :palms_up_together:在Aventurine 的个人剧情里,钻石也对他的秘书说期待Aventurine为他带来的惊喜,这让我觉得钻石总是在注视着Aventurine。对一个身居高位的人来说,钻石的这种注视像是证明他有对Aventurine有着不同寻常的感情 :star_struck:

1 个赞

Aventurine tỉnh dậy khi mặt trời đã toả nắng rực rỡ vào khe cửa. Suốt đêm qua cậu trằn trọc vì nhớ về đoạn ký ức thời trẻ dại kia; ma xui quỷ khiến người mà cậu trêu đùa lại là sếp Diamond. Nếu cậu biết ông ấy là cấp trên của mình thì chắc chắn sẽ không dám làm như vậy; mặc dù lúc đó cậu chỉ là một đứa trẻ ngốc. Aventurine dần hiểu ra vì sao đoạn ký ức này lại đột ngột biến mất trong tâm trí cậu, ngay cả hình dáng của Diamond cậu cũng không nhớ một chút gì, mặc dù ông ta sở hữu một chân dung dễ nhận diện. Câu trả lời: đó là lệnh của cấp trên. Là một người sở hữu Trái tim đá, Jade có khả năng nhìn thấu suy nghĩ của con người, và cũng có khả năng “thôi miên”. Cô ấy đã dùng khả năng này để khiến Aventurine hoàn toàn quên mất mọi thông tin về Diamond. Mặc dù năng lực đó khá là đáng sợ, cậu không cảm thấy giận vì điều Jade đã làm; trong thời gian cậu tạm thời ở nhà của cô có không ít việc cậu không được phép thấy, không được phép hỏi, chúng đều là bí mật cá nhân hoặc công việc. Aventurine vẫn luôn cảm thấy biết ơn Jade mặc dù cô ấy đối với cậu luôn có sự nghiêm khắc của bậc tiền bối.

Nghĩ lại thì ý nghĩa của việc trao tặng nút thắt luân hồi đối với Kakavasha lúc đó có lẽ giống như là “từ bỏ” hơn là thổ lộ tình cảm. Cậu biết rằng từ sau khi trở thành người của IPC, cậu cũng sẽ đánh đổi một chút tự do còn lại, thế giới của Aventurine sẽ chỉ còn công việc và những ván cược không hồi kết. Đó là thứ cậu đánh đổi để có thể thoát khỏi Sigonia-IV.

Nhưng mà đã qua bao năm như vậy, Diamond vẫn còn giữ món đồ rẻ tiền mà cậu làm, thật khó mà tin được. Thứ khiến Aventurine xấu hổ hơn nữa là Diamond vốn đã biết cậu từ thời trẻ con, nhưng vẫn điềm nhiên quan sát cậu giở đủ mọi mánh khoé. Giống như một tay ảo thuật đường phố bị lật tẩy mọi thủ thuật, Aventurine có chút không biết phải làm sao.

Cửa mở, Diamond từ bên ngoài bước vào, ngực áo ướt đẫm mồ hôi, trên cổ có một cái khăn, dường như là vừa mới chạy bộ. Hắn thường dậy từ tờ mờ sáng, hoặc chạy bộ hoặc là đi săn và chẻ củi. Hôm nay hắn mang về một cái nạng gỗ, dường như là tự làm.

“Đi theo ta.”

Diamond hất cằm. Cái nạng gỗ trông chừng đơn giản nhưng lại là cứu cánh đối với Aventurine lúc này; mấy ngày trước cậu di chuyển vô cùng khó khăn, chẳng thể làm gì ngoài quanh quẩn trong nhà. Điều đó cộng thêm việc bọn họ vì cậu mà bị kẹt ở hành tinh này khiến Aventurine càng bị cảm giác bất lực đè nặng. Giờ đây việc có thể đứng lên một cách đàng hoàng giúp Aventurine lấy lại một chút tự tin. Cậu theo chân Diamond lướt qua đồng cỏ, đi dần về phía bìa rừng. Hắn bước đi chậm rãi để Aventurine có thể theo kịp.

“Tôi xin lỗi…”

“?”

“Vì tôi mà chúng ta bị kẹt ở đây.”

“Không cần thiết. Ta cũng đã định liệu trước điều này, đây không phải là một thử thách đơn giản. Tất nhiên thời gian ta cho em cũng có giới hạn, hãy tập trung vào phương hướng giải quyết đi.”

“Vâng.”

Aventurine không rõ mình nên cảm thấy vui hay buồn, mặc dù Diamond đã có trù tính trước, nhưng nói vậy cũng có nghĩa là ông ấy biết Aventurine với năng lực hiện tại sẽ không thể hoàn thành công việc một cách suôn sẻ. Bọn họ sau khi đi một quãng đường dài cuối cùng cũng đến một hồ nước lớn, phía giữa hồ có thác nước đổ xuống những bọt tăm trắng xoá, những cành cây rũ xuống mặt hồ phản chiếu sắc xanh lục. Aventurine mải ngắm nhìn cảnh vật đến mê mẩn, cậu giật mình khi nghe Diamond gọi.

“Aventurine. Lại đây giúp ta cởi trang phục.”

Xém chút nữa là Aventurine buông tay khỏi nạng mà té ngửa. Nhưng cậu bỗng nhớ lại ngày hôm qua chính bản thân mình đã nhờ cậy Diamond “giúp đỡ”, lời đã nói ra không thể rút lại. Vì vậy cậu chỉ có thể gật đầu, bước lại gần Diamond.

“Lại gần hơn một chút. Đứng xa như vậy sao làm được?”

Diamond kéo tay Aventurine khi cậu còn cách hắn một sải tay, khiến Aventurine ngã về phía trước, cái nạng rơi sang một bên. Aventurine ngã vào trong vòng tay Diamond, đó là thứ duy nhất cậu có thể bám víu vào lúc này. Cậu ngừng thở mất một nhịp, lần đầu tiên cậu chạm vào lồng ngực của một người đàn ông nào có cơ múi rắn chắc đến vậy.

Diamond không bao giờ cho Aventurine những bài tập dễ dàng.

Aventurine giúp Diamond cởi áo, da thịt trần trụi hiện ra khiến gương mặt cậu càng đỏ hơn. Trên cổ ông ấy là một sợi dây có đeo thẻ dog tag; có thể dễ dàng thấy được quá khứ của người này vốn gắn liền với chiến trường. Cánh tay phải của Diamond là một cánh tay kim loại; người như hắn dễ khiến người khác có cảm giác quá mạnh mẽ không có điểm yếu, nhưng cánh tay đã mất này lại kể một câu chuyện khác. Aventurine chần chừ một lúc, sau đó đưa tay xuống giúp Diamond cởi quần. Hơi thở ấm nóng của người đàn ông phả ra sát bên mang tai khiến cho tóc tơ ở sau ót cậu có hơi dựng lên.

“Được rồi. Em tắm rửa đi, sau đó sẽ còn nhiều việc để làm.”

Nói đoạn, Diamond bước về phía hồ nước rồi nhảy xuống, nhanh như một con cá chình hoà vào làn nước lạnh. Aventurine khẽ thở ra, cậu những tưởng là Diamond sẽ đè cậu xuống thảm cỏ… suy nghĩ đó khiến giữa hai chân cậu có chút cảm giác, mà cơ thể lại bất giác hơi run. Aventurine đến gần bên bờ hồ, từ từ trút bỏ quần áo nhưng vẫn để lại một mảnh áo sơ mi. Vì vết thương ở chân nên Aventurine không thể xuống hồ, cậu dùng khăn để lau rửa cơ thể. Đây là lần đầu tiên cậu tắm ở hồ tự nhiên, khung cảnh này trông giống như thuộc về một khu vườn địa đàng hoang sơ; Aventurine dần hiểu được vì sao Diamond thích nơi này, phải tự tay sở hữu nó.

“Nếu em không cẩn thận thì sẽ bị thuỷ quái lôi xuống hồ đấy.”

Diamond đã bơi lại gần cậu tự lúc nào, hắn nắm lấy cổ chân cậu vừa vặn một bàn tay, doạ kéo cậu xuống hồ. Aventurine tự nhủ, bọn họ đều là đàn ông nhưng sao kích cỡ cơ thể quá khác biệt. Ngày hôm qua nếu Diamond thực sự đè cậu xuống thì Aventurine sẽ không cách nào chạy được.

“Thuỷ quái này cũng quá điển trai rồi.”

Aventurine chạm vào sống mũi Diamond, người đàn ông này không có vẻ đẹp trẻ trung giống như diễn viên người mẫu, mái tóc cũng đã điểm sợi bạc, nhưng gương mặt già dặn lại có một sức hút mạnh mẽ, còn đôi mắt màu biển sâu lại dễ khiến người ta cảm thấy bị trấn áp. Ngay từ ngày nhỏ Aventurine đã cảm thấy người này rất đẹp (rất thích hợp để kết đôi). Diamond không thương tiếc kéo mạnh chân khiến cho Aventurine phải bám lấy nhánh cây để không bị hắn kéo xuống hồ. Con “thuỷ quái” trồi lên khỏi mặt nước, từng giọt nước chảy trên những cơ múi cứng cáp, hàm răng có hơi nhe ra để lộ răng nanh. Lần này thì Aventurine thực sự bị Diamond đè xuống trên tảng đá rong rêu cạnh hồ.

“Bình thường em cũng đùa giỡn với đồng nghiệp như vậy? Mỗi gã đàn ông đều có quái vật trong người, không phải con nào cũng được rọ mõm đâu; nếu em không thể kiểm soát được nó thì trêu chọc là không khôn ngoan chút nào.”

Aventurine không hiểu tại sao như vậy cũng có thể gọi là trêu chọc; nguyên do là vì cậu không nhận thức được rõ những gã đàn ông khác nhìn cậu như thế nào. Cậu nghĩ rằng bọn họ chỉ đơn giản là khinh thường cậu, nhưng không biết rằng đằng sau những câu từ tục tĩu bọn họ còn muốn làm những chuyện biến thái hơn. Diamond liếm lên cổ Aventurine gần nơi dấu vết nô lệ, làm cho cơ thể bên dưới bất chợt co cứng lại, hệt như ngày hôm qua. Thấy vậy, Diamond cũng không tiếp tục hôn xuống.

“Aventurine, mở mắt ra. Đối với người em không tin tưởng, không được nhắm mắt lại.”

Aventurine cố gắng ổn định nhịp thở, sau đó đôi mắt màu đá quý mở ra, vành mắt có chút hoe đỏ. Diamond cảm thấy bên dưới mình có hơi cương lên, hai cơ thể ướt đẫm của bọn họ áp sát nhau nên có lẽ Aventurine cũng đã cảm thấy điều đó. Loại biểu cảm như vậy, trước mặt con thú săn không khác gì là đang cầu xin bị ăn thịt.

“Tình dục không phải là thứ bị áp đặt lên cơ thể em, em phải nắm lấy sợi xích để kiểm soát con dã thú kia. Nếu không giữ chặt xích thì em không thể thắng được.”

Đạo lý này Aventurine hiểu rõ hơn ai hết; để có được tự do cậu đã tự nhủ có chết cũng không thể buông sợi xích siết trên cổ “chủ nhân” ra. Diamond lấy tay Aventurine đặt lên tóc mình.

“Túm tóc, cào cấu, sử dụng “bảo hộ”… dùng bất cứ cách nào để đạt được kiểm soát. Sau đó, “ra lệnh”. Buộc nó phải tuân theo ý chí của kẻ giữ dây xích.”

Aventurine có hơi bỡ ngỡ, cậu thử túm tóc người kia kéo khiến Diamond nhíu mày. Thấy vậy cậu bật cười, giống như đứa trẻ vừa kéo đuôi con thú lớn nhưng lại không bị cắn.

“Ngài thật tử tế.”

Đôi mắt Aventurine hơi cụp xuống, hàng mi dài như bị phủ một nỗi buồn bị che giấu từ lâu.

“Nhưng mà tôi không nghĩ mình có thể làm được. Trong quá khứ… cơ thể này đã chỉ có thể để người khác tuỳ ý sử dụng. Bọn họ… đã dạy cơ thể này khuất phục hàng trăm lần, cho đến khi bài học thấm vào tận xương tuỷ.”

“Nhưng không phải em đã thỉnh cầu ta dạy cho em sao, vậy thì ta sẽ dạy cho em đến khi nào em tiếp thu được.”

Nói đoạn, Diamond nâng đôi chân trần kia lên đặt lên vai mình. Khi Aventurine còn ngơ khác không hiểu chuyện gì đang xảy ra, Diamond dùng ngón tay tách hai môi âm đạo khít chặt, cúi xuống mút lấy nó. Môi và lưỡi nóng rực xâm phạm vào nơi nhạy cảm, liếm láp cửa mình ngứa ngáy ứa nước. Diamond nói rằng Aventurine có thể sử dụng sức mạnh bảo hộ để khiến hắn dừng lại, nhưng… nó sướng quá. Chóp mũi cao cọ vào phần hột le phía trên, trong khi đầu lưỡi hơi nhám mạnh mẽ khám phá bên trong, Diamond giống như đang hút lấy mật ngọt từ nhuỵ hoa bị ép mở. Bàn tay hắn vuốt ve như cọ lông vũ lên cái bụng nhỏ của cậu, sau đó ấn nhẹ lên vùng dưới rốn.

Ah… ah… Diamond…”

Aventurine không biết rằng quan hệ tình dục có thể không đau đớn, không cần người nằm dưới phải chịu đựng dày vò, cảm giác này rất lạ lẫm với cậu. Mỗi lần ngón tay ấn nhẹ vào dưới bụng, Aventurine đều phải rên lên khe khẽ. Mặc dù thật xấu hổ, nhưng đôi chân cậu khoanh lại phía sau lưng Diamond, như muốn đẩy người đàn ông vào sâu hơn. Diamond làm đúng như ý muốn của cậu, đâm lưỡi vào tới nơi yếu đuối nhất bên trong.

“Làm ơn… hmm… em đang ra…”

Đôi mắt đá quý trợn ngược lên, Aventurine không chịu đựng được lâu trước khi phun đầy nước vào mặt người đàn ông vừa làm mình lên đỉnh. Đó là sếp lớn của cậu, người đáng ra cậu phải quỳ dưới chân để phục vụ chứ không phải là cưỡi lên mặt, nhưng hiện tại đầu óc Aventurine không thể nghĩ được gì nữa. Âm đạo bên dưới co bóp, phía bên trong đỏ rực như một cái miệng thực sự, như đang khát cầu được thoả mãn lần nữa. Diamond cúi xuống hôn dần lên ngực, lên vai người bên dưới.

Ngoan nào, rồi em sẽ học được cách kiểm soát đam mê trong cơ thể này. Khi đó ngay cả khi tôi đâm vào tận sâu bên trong em cũng sẽ không cảm thấy đau nữa, chỉ có khoái cảm mà thôi.”

Vừa nói, Diamond vừa đè ngón tay lên âm vật, khiến cơ thể kia vừa mới lên đỉnh lại tiếp tục co giật, nước không ngừng bắn ra.

K-không… em chỉ vừa mới-”

Diamond đặt môi lên môi cậu, để sự dịu dàng của nụ hôn xoa dịu nỗi sợ hãi mà Aventurine đang cố nắm chặt trong tay. Diamond lấy bàn tay Aventurine áp lên ngực mình, để những ngón tay lạnh lẽo được sưởi ấm bằng nhịp đập bên dưới. Đợi cho hơi thở của Aventurine bình ổn trở lại, ngón tay Diamond lúc đó mới bắt đầu lần mò vào bên trong hang động chật hẹp. Bởi vì lúc này cậu đã ướt đẫm nên ngón tay nhích vào không quá khó khăn, mặc dù nơi này đã rất lâu chưa được khai mở nên nó theo quán tính bài xích dị vật. Aventurine thở ra khó khăn, đây chỉ là hai ngón tay… Lúc nãy cơ thể hai người cọ xát, cậu có thể cảm nhận dương vật của Diamond lớn hơn gấp mấy lần.

“Nói với ta nơi nào làm em thấy thoải mái nhất.”

Vừa nói, Diamond vừa di chuyển ngón tay thăm dò bên trong. Aventurine hơi gồng mình, không thể không có chút khó chịu khi cơ thể đang làm quen. Đôi khi Aventurine cảm thấy chán ghét cơ thể không hoàn toàn giống nam giới của mình, nhưng trong những lúc như thế này đầu cậu lại không thể nghĩ gì ngoài sướng, rất thoải mái, muốn thứ gì đó lớn hơn để lấp đầy chỗ trống bên trong. Cậu tự hỏi có phải là bản thân sinh ra đã dâm đãng, và việc những kẻ kia gọi cậu là “con điếm Sigonia” liệu có một phần là sự thật.

“Hức – ư…”

Không cần đến Aventurine trả lời, khi đầu ngón tay chai sần của Diamond chạm vào “điểm G”, cơ thể cậu lập tức nảy lên, cổ họng phát ra một tiếng kêu như tiếng khóc của thú non. Aventurine ngoài việc bị lạm dụng khi còn là một nô lệ, cậu chưa từng thủ dâm, chưa từng tự khám phá cơ thể. Vậy nên cậu cũng không biết trong cơ thể mình còn có nơi khiến cậu run rẩy không kiểm soát. Diamond không thương tiếc đâm ngón tay vào điểm G, nhanh như một động cơ piston. Cuối cùng Aventurine cũng phải hét lên mà không thể kìm lại, tay cậu vòng qua vai người đàn ông mà cào mấy đường, nước mắt tuôn rơi như những hạt kim cương trên gương mặt diễm lệ.

“Ahh! Diamond!”

Aventurine lên đỉnh, ra nước nhiều đến nỗi đầu óc cậu chỉ còn một mảnh trắng xoá.

.

Đôi khi Aventurine có một ảo giác là việc bọn họ bị kẹt ở Ricial-V liệu có phải nằm trong kế hoạch của Diamond từ đầu. Từ khi vào làm việc cho IPC, Aventurine đã quen với những chuỗi ngày làm việc bất tận không có ngày nghỉ, những chuyến công tác dài ngày lưng không chạm đến giường, đánh cược mạng sống của mình trong những trận đấu súng hoặc trong casino ở một hành tinh xa lạ. Đó là cuộc sống của Aventurine, luôn phải chạy về phía trước, luôn phải chứng minh giá trị tồn tại của bản thân. Thế mà, sự yên tĩnh của vùng đồng cỏ ở Ricial-V khiến mọi tiếng ồn ào bên ngoài bất chợt ngừng lại; giữa màu xanh thênh thang của trời đất, Aventurine cùng người đàn ông là cấp trên của mình lăn lộn trên đồi cỏ không một bóng người.

“Em nói rằng muốn tôi dạy cho em, nhưng giờ lại muốn chạy sao?”

Aventurine rùng mình khi hơi thở nóng phả vào bờ vai trần bị không khí phủ lên một lớp lành lạnh. Sức nặng của cơ thể Diamond áp lên người khiến cậu không thể di chuyển, giống như một tấm chăn nặng và ấm vào một ngày cuối thu, khiến người ta không muốn thức dậy. Với cái chân như vậy Aventurine có thể chạy đi đâu chứ, cậu chỉ muốn đi vòng quanh khu đồi này để xem xét xung quanh. Hơn nữa, cậu cũng chưa từng giao kèo với Diamond rằng mình sẽ ở lại chỗ này.

Tất nhiên đó chỉ là “Play” mà thôi.

Ngay từ đầu, Diamond đã làm rõ với Aventurine rằng hắn không phải là người thích hợp để cậu tìm kiếm sự an ủi. Khoái cảm tình dục đối với Diamond đến từ cảm giác “thống trị” và “kiểm soát”, thậm chí là gây đau đớn cho đối phương. Ban đầu hắn cho Aventurine thời gian làm quen và hiểu được “luật chơi”, kể từ đó độ khó của trò chơi giữa bọn họ mỗi lần lại đẩy lên thêm một nấc. Aventurine được huấn luyện với dương vật giả được nhét sâu vào âm đạo, mỗi chuyển động đều khiến bên trong truyền đến cảm giác như điện giật; vậy nhưng cậu không được phép lên đỉnh và làm ướt quần (nếu không sẽ bị phạt nằm lên đùi sếp và bị đánh vào mông, thứ khiến Aventurine đỏ mặt như một quả cà chua chín). Trước bữa ăn, Aventurine phải quỳ xuống sàn để phục vụ người mang thức ăn đến cho cậu như một sự trao đổi: Aventurine học cách bú mút dương vật của đàn ông. Cái miệng nhỏ bị dương vật lớn nhét đầy, đôi mắt màu đá quý ứa nước trông thật đáng thương. Thành thật mà nói, Aventurine cảm thấy nó giống phần thưởng hơn là “phục vụ”; cảm giác giữ dương vật mạnh mẽ của người đàn ông bên trong vòm miệng trong khi mùi hương nam tính xộc vào khoang mũi khiến cậu cảm thấy rạo rực. Cậu không rõ là vì Diamond là người đàn ông đặc biệt của cậu, hay bởi vì cậu thực tình là một con đĩ nhỏ chưa ý thức được bản thân. Diamond nhếch môi thành một nụ cười có chút đểu cáng (và hài lòng), bàn tay đeo nhẫn tát nhẹ vào mặt Aventurine và ra lệnh cho cậu dùng lưỡi một cách tích cực hơn nữa.

Trong suốt quá trình này bọn họ vẫn chưa thực sự giao hợp. Aventurine tưởng rằng nó là mấu chốt của tình dục, hoá ra còn nhiều thứ hơn vậy. Nhưng hôm nay có lẽ Diamond cuối cùng cũng sẽ dạy cho cậu về đam mê xác thịt thuần tuý này.

“Ướt thật đấy. Em đã mong đợi bị hiếp như thế này đúng không?”

Aventurine bị đè chặt xuống thảm cỏ, chỉ có thể nằm im khi đầu khấc ấn vào môi âm đạo còn đóng chặt, gậy thịt to lớn cưỡng bách đâm vào trong tâm hoa ngọt ngào. Nó đau, rất đau như trong ký ức của Aventurine. Vậy nhưng lần này nó không mang lại cho cậu cảm giác buồn nôn, mà chỉ đơn thuần là ngứa ngáy, căng chật và phấn khích. Aventurine hiểu rằng lần này cậu nắm quyền điều khiển trong tay, mặc dù cậu nằm ở vị trí “phục tùng”. Aventurine đã hiểu một chút về sự kiểm soát mà Diamond muốn dạy cho cậu.

Diamond chờ một lát để xem phản ứng của người bên dưới.

“Đúng vậy, tôi mong chờ xem ngài có thể chạm được đến tử cung bên trong này không.”

Aventurine ngoái lại phía sau, nụ cười thách thức lại nở trên môi con bạc ngang ngược. Đôi mắt Diamond tối tại bởi dục vọng. Bàn tay hắn thô bạo túm lấy một mớ tóc vàng, cùng lúc thúc vào bên trong như đang khuất phục con thú cưng không biết điều. Aventurine nghiến răng, cơn đau khiến trước mắt cậu nở hoa, nhưng cùng lúc cũng mang đến một cảm giác ngọt ngào làm thân xác mềm nhũn. Những ngón tay ấn vào bụng dưới, nơi gọi là “tử cung” kia.

“Không cần phải nói, tất nhiên là ta sẽ chơi chỗ này, cho đến khi em khóc lóc cầu xin. Nhưng tất nhiên là ta sẽ không dừng lại.”

Diamond chưa bao giờ hù doạ suông, đó là điều Aventurine không cần phải được nhắc đến lần thứ hai. Tuy nhiên Diamond không phải là một chủ nhân tàn bạo mà hoàn toàn ngược lại, hắn là một kẻ rất biết cách chơi, thú cưng nhỏ trong tay hắn được cưng chiều đến mức không thể làm gì ngoài rên rỉ. Sau khi đau đớn khó chịu ban đầu dần qua đi, mỗi di chuyển đều như tiêm nọc độc vào trong cơ thể, mỗi cú thúc lại khiến đầu óc mụ mị đi một phần. Aventurine mở mắt nhìn dương vật dần nhét sâu đến lút cán, nước dâm bên dưới ồ ạt chảy ra như nhựa cây, nước bọt từ cái lưỡi nhỏ vô thức chảy xuống cằm như một kẻ ngốc. Cơ thể đã được huấn luyện của Aventurine tuy vẫn rất nhạy cảm nhưng không còn lên đỉnh quá sớm, khiến cho sự tra tấn càng kéo dài và ngọt ngào hơn. Diamond véo lên đầu vú mịn như nhung.

Uh… hu… đau…”

Những giọt lệ yếu đuối chảy khỏi khoé mắt, nhưng cơ thể Aventurine ngược lại siết nhẹ lên dương vật giống như đang mát xa nó bên trong mình. Những ngón tay mềm mại với móng tay hơi dài cào lên da đầu của Diamond, khiến hắn cũng phải thở ra thoả mãn. Vậy nhưng hắn vẫn chưa xuất tinh, mục tiêu của hắn là vào trong khoang sinh sản của Aventurine.

“Đừng chống cự nữa, đĩ nhỏ. Dù em muốn hay không thì ta vẫn sẽ vào bên trong thôi.”

Diamond đặt Aventurine xuống áo khoác trải trên cỏ, sau đó kéo hai chân cậu lên tới tận vai. Aventurine biết tư thế này, trước đây… vậy nhưng mấy kẻ hạ tiện kia có dương vật quá bé, kĩ năng cũng không có nên chỉ làm cậu đau mà thôi. Aventurine thả lỏng cơ thể, để Diamond đâm vào bên trong một lần nữa, lần này dữ dội hơn những lần trước. Ông ấy sẽ thực sự đi vào trong. Cửa tử cung bị đâm hết lần này đến lần khác cuối cùng cũng không chịu được mà để cho đầu khấc nhét vào. Aventurine hét lên, cơ thể run bần bật cảm nhận tử cung bị dương vật thô to kia dùng sức mạnh khuất phục. Cậu không thể chịu được mà lập tức phun ra nước dâm, nhiều đến mức giống như đi tè. Diamond không tha cho cậu, dùng đầu khấc mạnh mẽ nhét đầy tử cung yếu ớt, tinh dịch nóng rực rót đầy vào buồng nhỏ.

“Đ- đừng rút ra… ở bên trong, làm ơn.”

Aventurine nắm lấy tay Diamond; người kia tất nhiên không có ý định rút ra ngay khi vừa mới chiếm đóng được thành luỹ cuối cùng, nhưng đầu óc mụ mị của Aventurine chỉ biết cầu xin người đàn ông đừng buông cậu ra. Hoặc đó thực ra là bản năng dâm đãng bên trong người cậu đã được thức tỉnh, một khi làm tình là sẽ quấn chặt lấy con mồi mà hút cho bằng hết tinh dịch thì thôi.

Diamond cúi xuống, thưởng cho cậu một nụ hôn sâu, môi lưỡi quyện vào nhau.

4 个赞