Đây là bài đăng trên AO3: Lao vào trong vực sâu - Chapter 1 - haithuong313 - 崩坏:星穹铁道 | Honkai: Star Rail (Video Game) [Archive of Our Own]
Summary:
Đã một tháng kể từ khi Aventurine trở về từ cõi Hư vô, nhưng cuộc đời của cậu vẫn không thoát khỏi từng bước từng bước lún vào vực sâu không lối thoát, vốn cũng là cái hố cậu tự đào cho mình từ lâu.
Trong câu chuyện này thì Ratio và Aventurine hẹn hò trước khi cậu quyết định đến Penacony. Ratio phản đối việc này và không đi cùng với Aventurine vào trong Penacony.
Notes:
Sảng văn, ooc, AllAven nhưng chủ yếu là Diamond x Aventurine x Ratio, rất mất não, cẩu huyết. Tác giả thèm ăn tiết canh mà mãi không tìm thấy hàng cháo lòng nào nên phải tự thân vận động. Có ai biết fic sảng văn nào chia sẻ cho sốp với.
CW: rape, abuse, miscariage.
Trời đã tối nhưng Aventurine vẫn còn ngồi bên bàn làm việc, soạn nốt bản báo cáo đã gần tới hạn nộp và xử lý một số email công việc. Kì nghỉ phép của cậu trôi qua chóng vánh, một tuần cuối phép thì cậu nhận được tin Diamond sẽ triệu tập mười người có Trái tim đá lại để xét xử vụ việc Aventurine làm hỏng Đá tảng. Ban đầu, Aventurine đập vỡ đá tảng để có thể đưa nó vào Penacony trót lọt, nhưng việc viên đá đó bị phá huỷ hoàn toàn bởi “Hư vô” là việc cậu không thể tiên liệu được trước. Đó là một tổn thất không nhỏ đối với IPC, vì vậy chắc chắn bọn họ sẽ đòi cậu đủ từng cắc. Mấy người trong Trái tim đá vốn đã không ưa gì cậu, nhân tiện chuyện này bọn họ sẽ không khỏi tranh thủ đá cậu ra khỏi vị trí P45.
Mặc dù có hơi mệt mỏi, nhưng thực lòng mà nói Aventurine cũng chẳng quan tâm đến Đá tảng cho lắm, nếu đã vỡ rồi thì vỡ luôn đi. Nếu nói Đá tảng quý giá như sinh mệnh, thì viên đá “Aventurine” này vốn đã chẳng có bao nhiêu giá trị, không giống như những viên đá như “Jade” hay “Opal” với vẻ đẹp sắc sảo được bao người săn đón, thạch anh chỉ là một loại đá dùng lót hồ cá. Là một con buôn nhà nghề, công việc của Aventurine chính là quảng cáo mặt hàng với giá cao khi cần người mua, và thuyết phục công ty rằng Penacony là lợi nhuận lớn hơn nhiều lần so với viên đá vỡ mà họ phải bỏ ra.
Nhưng có một chuyện đáng lo hơn, đó là…
Cạch.
Tiếng cửa mở, Aventurine biết rằng vị hôn phu của mình đã trở về. Mặc kệ công việc còn chưa xong, Aventurine cất máy tính bảng và tài liệu, vui vẻ ra cửa đón người yêu. Nhưng chào đón cậu là dáng điệu liêu xiêu vì say của Ratio, còn người đang đỡ anh là Liu He, một nam đồng nghiệp có nửa dòng máu người hồ ly. Aventurine đứng đờ người; Ratio nói rằng anh ấy ở lại phòng thí nghiệm làm việc, tại sao…
“Xin lỗi, vì bọn tôi vừa mới tìm được một đột phá trong nghiên cứu nên mới rủ nhau đi uống một chút, xin lỗi nha.”
Liu He nháy mắt tinh nghịch. Bên ngoài trông cậu ta như một nghiên cứu sinh trẻ tuổi, nhưng thực ra cậu ta vốn là bạn đồng học của Ratio thời còn là sinh viên. Bởi vì dòng máu hồ ly nên trông cậu ta có vẻ trẻ trung hơn tuổi, mái tóc màu bạch kim dài ngang vai càng làm tôn lên vẻ kiều diễm của gương mặt. So với một con buôn tư bản như Aventurine, Liu He có một vẻ trong sáng mà cậu vĩnh viễn không có được.
Đó là trước đây khi Aventurine chưa hiểu rõ về Liu He; trong lời giới thiệu của Ratio, cậu ta là con nhà gia giáo và có thành tích học tập vô cùng tốt ở trường. Tuy nhiên một kẻ với đôi mắt sắc bén như Aventurine, mặc dù không được đi học cậu cũng có thể nhận ra Liu He không có thiện cảm với cậu, và cậu ta luôn tìm cớ để qua lại với Ratio. Khi thì bị cảm phải nhờ anh mua thuốc giùm, khi thì ở lại tới trễ trong phòng nghiên cứu vì công việc…
“Haha, có gì phải xin lỗi chứ, không phải là cậu đã chơi với người yêu của tôi rất sảng khoái sao?” Aventurine đã quá quen với hạng người như Liu He, miệng nở sẵn nụ cười giả lả đáp lại.
Bốp!
Aventurine lãnh trọn một cú tát của Ratio. Đôi mắt màu đá quý không phản chiếu chút ánh sáng, ngoài gò má ửng đỏ vì bị đánh thì gương mặt lại không chút đổi sắc. Aventurine chẳng có bất ngờ, vì so với trà xanh ôm vai bá cổ với người đàn ông của người khác kia, cậu vốn đã hạ tiện hơn nhiều lần trong mắt Ratio. Kẻ có xuất thân bần hèn không chút học vấn, không ngần ngại ngủ với kẻ khác để leo lên vị trí cao trong công ty làm gì có tư cách nói người khác không có mặt mũi.
“Là tôi rủ Liu He đi uống mừng công việc, lý gì em lại sỉ nhục người ta như vậy? Cậu ấy không phải là cái dạng-”
-cái dạng đĩ điếm không biết đã qua tay bao nhiêu đàn ông, Aventurine biết anh ta định nói gì. Những lời này cậu nghe từ biết bao nhiêu kẻ khác cũng đã chán rồi. Người Avgin chính là sinh ra đã biết trộm cắp và dụ dỗ đàn ông.
“Thôi nào Veritas, dừng lại đi! Xin lỗi, là lỗi của tôi, hai người đừng cãi nhau mà.”
Đôi mắt của Liu He có hơi hoe đỏ, cậu ta rặn ra nước mắt trong khi đang mở cờ trong bụng cũng thật là có năng khiếu, Aventurine bất giác vỗ tay.
“Khóc tiếp đi công chúa, khóc rất đạt! Tôi phải học hỏi mới được, vì ngài Veritas đây vốn dễ mủi lòng với mấy con thú nhỏ đáng thương mà.”
“Aventurine.”
Ratio gằn giọng cảnh cáo. Liu He giả vờ khóc và chạy ra khỏi nhà, khiến Ratio phải đuổi theo. Từ cửa sổ, cậu có thể thấy Liu He sà vào lòng Ratio khóc lóc, khiến anh phải an ủi cậu ta một lúc.
Khi Ratio trở lại căn hộ của bọn họ, anh hất tung đồ đạc trên bàn bao gồm cả dĩa hoa quả, ly tách và tài liệu công việc của Aventurine. Aventurine cất một tay về phía sau lưng, gương mặt vẫn không đổi sắc, ánh mắt lạnh lẽo nhìn người đàn ông mình đầu ấp tay gối. Có rất nhiều kẻ ngoài kia muốn đánh đập, khuất phục, giết chết cậu; nhưng khi đối mặt với Ratio cậu lại bị nỗi sợ bao trùm. Trên thế giới này, có lẽ người đàn ông duy nhất đủ bao dung để chấp nhận cậu chỉ có một mình Ratio, anh ấy là người duy nhất ôm cậu trong vòng tay khi cậu chạm sâu xuống đáy tuyệt vọng, khi sự tồn tại của cậu không hơn gì một viên đá rẻ rúng đối với tất cả mọi người. Vậy nhưng cậu không thể không thừa nhận rằng hai người bọn họ từ đầu đã ở hai thế giới quá tách biệt nhau. Veritas là người đàn ông của tri thức trong sạch và ngay thẳng, những con chữ, những con số và phép tính không có sự lừa lọc bẩn thỉu của trần thế. Aventurine ngược lại, chẳng có chuyện bần tiện gì cậu chưa từng làm để tồn tại, từ liếm giày của kẻ khác cho đến bán thân, giết người, lừa đảo.
Aventurine biết rằng Ratio cũng có chút động tâm với Liu He, hai người bọn họ vốn có nhiều điểm chung nên vẫn luôn khắng khít từ thời đi học, cậu ta thì xinh đẹp như một bông tuyết trắng không tì vết. Thứ níu kéo Ratio ở lại cũng chỉ là lòng thương hại của anh với một kẻ không có gì như cậu.
Chuyện đi tới ngày hôm nay âu cũng là số phận đã định. Aventurine chỉ là kẻ luôn muốn chống lại ý trời cho dù cậu hiểu rõ có một số chuyện không thể thay đổi.
“Tôi chấp nhận việc em làm ở IPC, chấp nhận rằng đôi khi em phải “giao tiếp thân mật” với đối tác để ký kết hợp đồng. Quan hệ giữa tôi và đồng nghiệp là trong sáng, nhưng em lại không để cho tôi chút mặt mũi. Rốt cuộc là em muốn gì?”
“Em… đôi khi chỉ là tình thế bắt buộc. Em chưa bao giờ phản bội quan hệ của chúng ta.”
“Quan hệ của chúng ta… quan hệ của chúng ta là gì, Aventurine? Thậm chí con của chúng ta em còn dễ dàng loại bỏ vì nó là chướng ngại cho công việc của em. Vậy thì anh là gì?”
Rượu vào lời ra. Quan hệ của Aventurine và Ratio vốn đã căng thẳng kể từ khi cậu trở về từ Penacony, nhưng khi uống rượu vào Ratio mới nói ra những lời thật lòng cay đắng này. Aventurine biết mình đã mang thai nhưng cậu giấu mọi người, quyết định đến Penacony; cậu cho rằng chỉ cần không động chạm đến thể xác thì không có gì phải lo. Nhưng cuối cùng vì bị dồn đến chân tường nên cậu đành phải lãnh một nhát dao Hư vô, khiến cho cơ thể phải chịu tổn thương nặng nề, thai nhi không giữ được. Đó có lẽ là điều khiến Aventurine ân hận nhất.
“Như vậy trong đầu anh cũng đã có sẵn câu trả lời rồi, tôi có nói gì cũng vô dụng. Anh nói tôi không trong sạch, vậy đứa trẻ mà anh gọi là con của chúng ta, liệu nó là con của ai?”
Aventurine bật cười như một kẻ điên, dang đôi tay ra đón nhận trận cuồng phong đang hướng về phía mình. Lời nói của một tên nô lệ Sigonia chưa bao giờ đáng tin, Aventurine từ lâu đã hiểu rằng chẳng ai cho cậu một cơ hội bào chữa.
Đôi mắt màu hoàng hôn của Ratio như bùng lên một ngọn lửa nóng rực đốt trụi mọi thứ. Trong cơn ngạt thở, Aventurine nghĩ, có lẽ cậu nên cho anh một lối ra khỏi mối quan hệ tuyệt vọng này.
.
Trong một không gian chỉ thuần bóng tối, Aventurine nhận ra tay mình bị trói bởi xích sắt, thân dưới không một mảnh vải che thân, hông bị nhấc lên, chân không chạm đất. Cảm giác đau đớn ở thân dưới chạy dọc lên sóng lưng vô cùng quen thuộc, bên dưới giống như bị xé rách vậy. Có một điều buồn cười là cho dù cậu đã sử dụng tình dục như một phỉnh cược biết bao nhiêu lần, chưa bao giờ cơ thể cậu cảm nhận được “khoái cảm” từ sex. Có lẽ là công cụ bị sử dụng quá nhiều cũng đã hỏng mất rồi.
Vết bỏng ở cổ đau nhói, lúc này cậu chỉ mới bị đóng dấu nô lệ.
Dạo gần đây Aventurine thường xuyên mơ về những ký ức cậu tưởng chừng đã bỏ lại ở Sigonia-IV từ lâu, những ký ức tràn ngập đau đớn, bất lực và xác người. Giấc mơ chân thật đến nỗi Aventurine có cảm giác như mình thực sự đã trở lại thời điểm đó, chỉ là một đứa trẻ mười lăm tuổi bị biếm thành một con súc vật để người ta chăn dắt. Đây chính là ảnh hưởng của nhát đao của Lệnh sứ Hư Vô. Aventurine đã quá ngây thơ khi cho rằng mình có thể toàn mạng mà rời khỏi ván cược quá lớn ở Penachony.
“Cược với ta sao? Thật nực cười, hãy nhớ rõ bản thân mình là ai, con điếm Avgin.”
Bàn tay nắm tóc cậu kéo về phía sau, buộc Aventurine phải tỉnh táo trong khi đang bị cưỡng hiếp. Dương vật thô thiển của gã chủ nhân nện vào âm đạo nhỏ như trừng phạt. Aventurine nghiến răng. Mặc dù là nam nhưng lại sở hữu một cơ thể song tính, có cả âm đạo và tử cung giống như nữ giới. Vì điều này mà khi còn là một nô lệ bẩn thỉu ở Sigonia cậu đã chịu không ít đau khổ.
Aventurine nhịn đau, định cắn lại tên chủ nhân bằng một câu chửi rủa, nhưng người mà cậu nhìn thấy đứng sau lưng mình… là giáo sư Ratio. Gương mặt anh đầy căm hận và dữ tợn, đôi mắt hổ phách đục ngầu.
Đây là một cơn ác mộng, một con quỷ hiểu rõ về bóng tối bên trong cậu.
“Em vô tình thật, để bước lên vị trí cao hơn, ngay cả đứa trẻ của chúng ta em cũng nhẫn tâm giết chết.”
Tạch… tạch…
Aventurine nhìn xuống dưới bụng, ở nơi này một cái lỗ mở ra toang hoác, từ vết thương chảy ra một đống máu, nhỏ thành một vũng dưới chân cậu.
“Em là một người mẹ tồi tệ, Veritas.”
Nói đoạn, Aventurine quay đầu lại, hôn lên môi Ratio.
.
Aventurine tỉnh dậy trên chiếc giường trống, xung quanh phòng đồ đạc bị xô đổ ngổn ngang. Trên người cậu chỉ có độc một chiếc áo sơ mi, bên dưới không mặc quần, lại có cảm giác hơi dính nhớp. Mái tóc vàng có một chút ướt, dường như là có hoặc không bị nhấn đầu vào trong bồn rửa mặt. Ngày hôm qua Ratio và cậu đã cãi nhau rất to, thậm chí còn lao vào cào cấu nhau túi bụi trước khi mọi chuyện đẩy đi xa hơn. Ratio giờ cũng đã hơi tỉnh rượu, hắn ngồi ở mép giường, hai tay ôm đầu, lưng vai có vài vết cào còn rỉ máu. Aventurine chống tay ngồi dậy, cơ thể không những đau mà còn có một cảm giác trống rỗng vô thực. Cậu muốn lại ôm lấy tấm lưng của người đàn ông kia, thủ thỉ những lời “Xin lỗi anh”, “Chúng ta hãy bỏ qua chuyện này được không”, “Em yêu anh”…
Nhưng mà, những lời đó cậu cũng đã nói nhiều lần rồi. Mối quan hệ giữa hai người họ không thể chắp vá thêm được nữa.
“Aventurine, chúng ta… nên dừng lại.” Ratio cất tiếng, giọng trầm đục.
Ah, cuối cùng quả thật cậu vẫn là người bị đá trước tiên. Nhưng Aventurine có lẽ nên cảm thấy nhẹ nhõm thì đúng hơn, vì lời chia tay này cậu mở miệng bao lần cũng không thể nói được.
Aventurine tháo chiếc nhẫn ở ngón áp út.
Ratio vĩnh viễn là mối chân tình mà cậu ôm giữ trong tim, cho đến lúc thân xác tan rã.
.
“Tình hình của cậu không những không tiến triển mà có vẻ ngày một xấu đi. Theo tôi, cậu nên đến bệnh viện Pier Point để được điều trị tối ưu, ở đó bọn họ có những trang thiết bị tối tân nhất.”
“Tôi đã ở đó gần một tháng nhưng không có tiến triển. Hơn nữa ở trong bệnh viện… có rất nhiều lời ra tiếng vào. Người như tôi không khỏi bị chú ý.”
“…”
Vị bác sĩ tóc đỏ chỉ biết nhìn Aventurine lăn lộn đau đớn trên ghế sô pha một cách chán nản. Nếu là người không biết thì sẽ nghĩ cậu đang diễn, làm quá mọi chuyện, trên người chẳng có vết thương nào lớn đến vậy; nhưng bác sĩ Touko đã quen biết Aventurine một thời gian, cô biết người này rất giỏi chịu đau. Có lần cậu ta về từ một nhiệm vụ, toàn thân băng bó không chừa lấy một chỗ trống nhưng miệng thì vẫn cười đùa thản nhiên; đồng nghiệp ở IPC gọi cậu ta là “con bạc điên rồ”. Mặc dù từ sau khi Aventurine có người yêu thì cậu ta cũng đã biết giữ mình hơn, nhưng mối quan hệ đó cũng đã tan như bong bóng xà phòng vài tuần trước.
Aventurine nôn khan vào một cái xô gần đó. Vì cậu chưa ăn gì nên cũng chẳng nôn được. Touko lại gần vuốt lưng cho bệnh nhân.
“Hừm, không chỉ bị Hư vô ăn mòn mà còn cả vấn đề này nữa. Cơ thể cậu dường như chưa chấp nhận việc bị sảy thai, vẫn còn triệu chứng mang thai giả.”
Aventurine nằm lăn ra ghế, đôi mắt màu đá quý tràn ngập mệt mỏi, nhưng khi nhắc đến đứa bé lại khiến nó trở nên dịu dàng hơn một chút. Mặc dù việc mang thai có chút ngoài ý muốn, ban đầu Aventurine cũng có ý định loại bỏ thai nhi còn chưa thành hình, nhưng hy vọng về một cuộc sống hạnh phúc với Ratio khiến cậu suy nghĩ lại. Chỉ tiếc là cuối cùng nó lại trở thành bi kịch.
“Đều là lỗi của tôi… không cân nhắc kĩ càng rủi ro. Nếu đây là hình phạt của đứa trẻ dành cho tôi thì cũng đích đáng thôi.”
“Đừng tự trách mình, trong ba tháng đầu thai kì trường hợp sảy thai không phải ít. Điều cậu cần làm bây giờ là cố gắng nghỉ ngơi để cơ thể khoẻ lại. Ngoài thuốc uống ra tôi còn ghi một danh sách thức ăn dinh dưỡng và thực phẩm bổ sung.”
“Ừm. Cảm ơn bác sĩ.”
Aventurine gác tay lên trán lấm tấm mồ hôi. Cậu không nói với Touko rằng kì nghỉ phép của cậu cũng đã kết thúc, không thể gia hạn thêm được nữa. Cậu leo đến vị trí ngày hôm nay trong công ty không phải bằng việc ăn bám vào may mắn trời cho, mỗi bước đi là một sự đánh đổi, đôi khi là những sự đánh đổi khiến cậu hối tiếc vĩnh viễn. Lý do mà cậu luôn phải bước tiếp, đó là vì nếu cậu không thể tiếp tục mang lại lợi nhuận cho IPC thì bọn họ có quyền đưa cậu trở lại với giá trị vốn có – nô lệ – tài sản của công ty. Đến lúc đó có khi cậu lại bị cho làm vật thí nghiệm của Phòng nghiên cứu không chừng ( – trở thành một tiêu bản nghiên cứu lơ lửng trong bồn kính, có khi như vậy lại là một công việc nhàn nhã.)
Gác lại bệnh tật, Aventurine thay đồ đạc chuẩn bị cho một ngày làm việc mới. Hiện tại cậu đang ở tạm một căn hộ ở khách sạn sau khi rời khỏi nhà chung của mình và Ratio. Bình thường giáo sư rất quan trọng các bữa ăn trong ngày nên sẽ nấu ăn và buộc cậu phải ăn, nhờ vậy mà cậu cũng có thêm được chút da thịt. Nhìn những món ăn được đặt trên bàn, Aventurine nhớ nhung cái hôn trước khi đi làm, thứ cậu vĩnh viễn không thể có lại được.
Khi đến tổng công ty, cậu chạy đến chỗ Jade để nhờ cô đưa “bản kiểm điểm” đến phòng giám đốc Diamond, dù sao cậu cũng là kẻ to gan lớn mật làm vỡ Đá tảng – một phần sức mạnh của Diamond, bây giờ gặp mặt rất khó ăn nói. Jade lắc đầu bảo cậu nên suy nghĩ về phiên toà sắp tới, nhưng cậu tự tin đáp lại rằng may mắn luôn đứng về phía mình. Topaz, như mọi khi, cằn nhằn về phương thức quá đỗi mạo hiểm của cậu, “Đó là lý do vì sao không ai muốn làm việc với cậu, giám đốc Aventurine!” Nhưng Aventurine luôn sẵn sàng đối đáp lại cô. Hai người cãi cọ nhau như hai cô cậu còn học cấp ba vậy.
Mặc dù IPC đối với Aventurine là một “ông chủ” mà cậu không ưa thích, nhưng cuộc sống ở đây lại khiến cậu cảm nhận một chút “bình thường” mà bản thân mong cầu.
.
“Quà Penacony? Cậu muốn giở trò gì đây?”
Sugilite nhìn cái tên tóc vàng chết tiệt trước mặt đặt món quà lên bàn, đôi đồng tử tím kiêu ngạo dường như luôn chỉ nhìn kẻ khác bằng nửa con mắt. Thực lòng mà nói thì căn bản địa vị của họ chính xác là như vậy: Sugilite là kẻ sinh ra trong tầng lớp thượng lưu bậc nhất ở một hành tinh giàu có, còn Aventurine vẫn ngày ngày trưng dấu ấn nô lệ trên cổ không thể xoá được, là tầng lớp dưới đáy xã hội. Tất nhiên là hiện tại bọn họ vẫn còn ngồi chung mâm với nhau trong hội Mười người có trái tim đá, thứ khiến Sugilite cảm thấy như cái gai nhức nhối dưới bàn chân.
“Lần này tôi xin hứa không hề có trò gì cả, đây là món quà tôi thực lòng muốn tặng anh. Những người chúng ta đều là kẻ sở hữu Trái tim đá, một lòng trung thành với chúa tể Amber, cũng không nên mãi mãi giữ thái độ thù địch.”
“Hừ, nói thẳng ra là cậu muốn có được phiếu của tôi trong phiên toà sắp tới, đúng không? Nếu như vậy thì một món quà nhỏ như thế này thật quá ít ỏi rồi. Tôi đây thực sự rất trông đợi cái ngày bọn họ lột thứ quần áo bóng lộn trên người cậu ra để cậu trở về với thân phận thực sự.”
Sugilite ngả người ra sau ghế, cười khẩy. Nhưng mà như vậy cũng không làm khó được Aventurine. Cậu cho tay vào túi quần, khoé môi nở một nụ cười bí ẩn. Sugilite nhíu mày. Lý do mà hắn không thể ưa được Aventurine, chính là sự kiêu ngạo này của cậu ta. Ngay cả khi rơi vào cảnh yếu thế kẻ hèn hạ này luôn nắm giữ một con bài để lật ngược tình thế.
Hơn nữa trước đây, Sugilite và Aventurine từng có quan hệ “bạn giường”. Để đảm bảo vị trí trong hội Trái tim đá, Aventurine đã từng dùng nhiều thủ đoạn trong đó có việc lên giường cùng với cấp trên. Vậy nhưng sau khi đạt được mục đích rồi cậu nhẫn tâm đá ngay đối tác kia đi, khiến cho nhiều kẻ giống như Sugilite ôm hận trong lòng mà chỉ có thể chửi rủa. Một phần cũng vì sau khi hẹn hò với giáo sư Ratio, Aventurine muốn thay đổi phong cách sống, không còn phong lưu như trước.
“Anh lại đang hy vọng tôi lột trần trụi rồi quỳ xuống mời anh xơi sao? Đừng tưởng bở nữa, my fiend. Bây giờ tôi không còn như lúc trước nữa.”
Aventurine “vô tình” nới lỏng áo sơ mi để lộ xương quai xanh và cần cổ ngon lành mời gọi, nhưng chỉ là mỡ treo trước miệng mèo mà thôi. Sugilite nghiến răng, thái dương nổi gân, hắn cũng không ngờ có ngày tên này dám huênh hoang với mình như vậy – so với Aventurine e thẹn của lúc trước thật quá khác biệt. Kẻ trước mặt hắn giờ là một con bạc không biết sợ thứ gì trên đời, dù sao hắn cũng vừa thắng một vố lớn ở Penacony.
“Chúng ta vẫn còn nhiều mối làm ăn để trao đổi mà, không nhất thiết mỗi lần làm ăn là cứ phải lăn giường như vậy. Tôi biết anh có một phi vụ khó xử lý ở hành tinh Criv’it không phải sao? Cá cược là chuyên môn của tôi, giao cho tôi xử để đổi lấy một phiếu bầu, anh thấy sao?”
Sugilite nheo mắt, tên cờ bạc này luôn cho người khác những mối làm ăn khó chối từ. Quả thật việc ở hành tinh Criv’it có hơi làm khó hắn một chút, đẩy Aventurine đi giải quyết miễn phí là một giải pháp khá tối ưu.